Theo hồ sơ vụ án, Vương Mẫn và Trần Minh (Liêu Ninh, Trung Quốc) từng là bạn bè, đồng thời có quan hệ cấp trên – nhân viên. Trong giai đoạn từ năm 2022 đến 2024, giữa hai người phát sinh nhiều giao dịch tiền bạc. Vương Mẫn nhiều lần cho Trần Minh vay tiền mặt, bên cạnh đó, một phần tiền lương chưa được thanh toán cũng được hai bên thống nhất gộp chung để giải quyết sau.
Đầu năm 2025, hai bên lập thêm một giấy nợ, trong đó ghi nhận Trần Minh đang nợ Vương Mẫn 400 gam vàng thỏi. Theo ông Vương, hai bên từng cùng nhau mang số vàng này đến một cửa hàng để bán, sau đó ông đưa tiền cho bạn vay.

Ảnh minh hoạ
Tuy nhiên vài tháng sau do giá vàng tăng mạnh, Vương Mẫn cho rằng bạn cần trả lại số tiền tương đương giá vàng thị trường tại thời điểm đó là 300.000 NDT (1,1 tỷ đồng). Cả hai xảy ra mâu thuẫn và Vương Mẫn đã khởi kiện Trần Minh ra toà.
Trong khi đó, Trần Minh khẳng định bản thân chỉ vay tiền mặt, không vay vàng. Người này cho biết số vàng thỏi đã được bán với giá hơn 180.000 NDT (670 triệu đồng), nhưng số tiền thực tế được cho vay là tiền mặt do Vương Mẫn chuyển thành 3 đợt khác nhau tổng cộng 140.000 NDT (hơn 500 triệu đồng).
Xét xử phúc thẩm, Tòa án Nhân dân Trung cấp Tấn Châu (Liêu Ninh, Trung Quốc) xác định trọng tâm tranh chấp của vụ án là làm rõ bản chất khoản vay: vay bằng vàng hay vay bằng tiền.

Ảnh minh hoạ
Tòa cho rằng theo các giấy nhận nợ, giữa hai bên tồn tại quan hệ vay mượn tiền mặt, phát sinh qua nhiều lần giao dịch. Trong đó khoản 140.000 NDT là số tiền được chuyển cho Trần Minh sau khi 400 gam vàng thỏi đã được bán ra thị trường.
Tòa án xác định, tính đến thời điểm tranh chấp, Trần Minh còn nợ Vương Mẫn 55.000 NDT (hơn 200 triệu đồng) tiền gốc và lãi quá hạn theo quy định pháp luật Trung Quốc, cùng một khoản nợ tín dụng. Các thỏa thuận giữa hai bên không có điều khoản nào thể hiện việc vay hay thế chấp bằng vàng thỏi.
Bên cạnh đó, tòa án nhận định Vương Mẫn không trực tiếp giao 400 gam vàng thỏi cho Trần Minh, mà cùng người này mang vàng đi bán rồi chuyển tiền thu được cho bên vay theo nhiều đợt. Việc này cho thấy giá trị của vàng đã được quy đổi thành tiền mặt tại thời điểm giao dịch, chứ không phải là việc cho vay bằng hiện vật.

Ảnh minh hoạ
Tòa phúc thẩm nhấn mạnh, theo nguyên tắc “giao nhận thực tế” trong quan hệ vay mượn dân sự, đối tượng được giao nhận trong vụ việc này là tiền tệ, không phải vàng. Do đó, khoản nợ được pháp luật công nhận là khoản vay tiền mặt 140.000 NDT, không chấp nhận yêu cầu thanh toán theo giá vàng tại thời điểm khởi kiện.
Trên cơ sở đó, tòa án bác bỏ yêu cầu đòi trả 300.000 NDT theo giá vàng của Vương Mẫn, kết luận Trần Minh chỉ phải hoàn trả khoản vay tiền mặt ban đầu cùng lãi suất quá hạn theo quy định.





Hoặc