Từ trên cao nhìn xuống, Tử Cấm Thành (Trung Quốc) là một mảng màu lộng lẫy vì phần lớn các toà nhà đều được xây bằng gạch đỏ và lợp mái vàng. Tuy nhiên, có một tòa nhà rất đặc biệt vì nó sử dụng ngói đen.
Toà nhà này chính là Văn Uyên Các - thư viện hoàng gia lớn nhất. Nơi đây lưu trữ bộ sưu tập sách quý, bao gồm cả bộ T ứ khố toàn thư - bộ bách khoa toàn thư đồ sộ nhất lịch sử phong kiến Trung Quốc, công trình mất 14 năm để hoàn thành.
Hầu hết các cung điện trong Tử Cấm Thành sử dụng ngói vàng tượng trưng cho hoàng quyền, riêng Văn Uyên Các được lợp ngói lưu ly màu đen.
Việc sử dụng màu sắc trong Tử Cấm Thành cũng đều dựa trên nguyên tắc ngũ hành. Người Trung Quốc xưa tin vào ngũ hành và liên kết chúng với màu sắc. Ví dụ, hành Thổ (đất) nằm ở trung tâm, có màu vàng. Do đó, màu vàng trở thành biểu tượng của quyền lực, dần dần trở thành màu sắc dành riêng cho hoàng đế.
Mọi thứ vua chạm vào hay mặc lên người đều là màu vàng, từ y phục, giường chiếu, gạch lát sàn đến bát đũa ăn hàng ngày. Đó là lý do vì sao các mái ngói trong Tử Cấm Thành đều có màu vàng.
Cũng theo phong thuỷ, màu đỏ tượng trưng cho lửa (hoả). Trong văn hóa Trung Hoa, màu đỏ cũng mang ý nghĩa của sự sinh sôi nảy nở và là màu của may mắn, vì thế tất cả cung điện và tường thành đều có màu đỏ.
Khắp Tử Cấm Thành được bao bọc bởi màu vàng (hành Thổ) và màu đỏ (hành Hoả). Thế nên, khi xây dựng Văn Uyên Các, các hoàng đế Trung Quốc đã yêu cầu sử dụng mái ngói màu đen. Theo ngũ hành, màu đen tượng trưng cho hành Thủy. Việc lợp mái bằng ngói màu đen là để cầu mong Thủy sẽ dập tắt Hỏa, để sách quý không bị hỏa hoạn thiêu rụi.
Không chỉ lợp ngói màu đen, các hoạ tiết nước cũng được dùng để trang trí cho toà nhà Văn Uyên Các. Tất cả những điều này chỉ nhằm mục đích bảo vệ Văn Uyên Các khỏi hoả hoạn.
Tử Cấm Thành nhìn từ trên cao.
Tới đây, nhiều người lại thắc mắc, khắp Tử Cấm Thành bao trùm tường đỏ, mái vàng, riêng Văn Uyên Các có ngói màu đen, vậy tại sao trong tên gọi của nó lại có chữ Tử nghĩa là tím? Lý do rất đơn giản. Bên cạnh phong thuỷ, người Trung Quốc xưa còn rất coi trọng các hiện tượng thiên văn và thuyết âm dương. Xuất xứ của từ Tử Cấm Thành có liên quan với học thuyết Hoàng Viên (chòm sao) cổ đại.
Thời cổ, sao trên trời được các nhà thiên văn chia làm tam viên, 28 tinh tú và các chòm sao khác. Tam viên gồm: Thái Vi Viên, Thiên Thị Viên và Tử Vi Tinh Viên. Trong đó, Tử Vi Tinh Viên đại diện cho thiên tử, ở giữa tam viên. Xung quanh Tử Vi Tinh Viên có rất nhiều sao bao bọc bảo vệ.
Thời cổ có thuyết “Thái bình thiên tử ngồi chính giữa, thanh tình quan viên tứ hải phân”. Người xưa coi Thiên tử là chòm sao Tử Vi, vì vậy chòm sao Tử Vi trở thành đất của hoàng cực (hoàng gia), gọi cung điện hoàng đế là “tử cực", “tử cấm", “tử viên”. Cách nói “Tử cấm" đã có từ đời nhà Đường.
Bên cạnh đó, người Trung Quốc xưa quan niệm, màu tím mang ý nghĩa tốt lành, đồng thời tượng trưng cho ý nghĩa của hiền nhân, nhân phẩm. Họ gọi là khí tốt lành là Tử vân, nơi sinh sống của các vị thần bất tử được gọi là Tử khí, điều may mắn, là rất tốt. Do đó, nơi ở của các hoàng đế Trung Hoa được gọi tên Tử Cấm Thành.
Màu vàng bao trùm Tử Cấm Thành.
Tử Cấm Thành là kinh đô của Trung Quốc từ triều Minh cho tới cuối thời nhà Thanh (1420 – 1912), được khởi công xây dựng từ năm 1406 và hoàn thành năm 1420 với diện tích 72ha, bao gồm 980 tòa nhà, trong đó có tới 9.990 căn phòng.
Tử Cấm Thành là biểu tượng xa hoa của các hoàng đế Trung Hoa, đồng thời thể hiện rõ nét kiến trúc cung đình truyền thống của đất nước này, ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa, kiến trúc ở Đông Á cũng như nhiều nơi khác.
Không những được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1987, Tử Cấm Thành còn được tổ chức này xếp vào danh sách các công trình kiến trúc cổ bằng gỗ được bảo tồn lớn nhất thế giới.
Với giá trị ước tính hơn 70 tỷ USD, Tử Cấm Thành trở thành cung điện và phần bất động sản đắt đỏ nhất trên toàn thế giới.





Hoặc