Một bài chia sẻ của một phụ huynh người Nhật Bản gần đây đã thu hút sự chú ý trên mạng xã hội khi đặt ra một câu hỏi mà nhiều cha mẹ từng băn khoăn: Liệu cấm con chơi game có thực sự khiến trẻ tránh xa trò chơi điện tử?
Người mẹ kể rằng con trai chị thường mời các bạn cùng lớp đến nhà chơi. Hầu hết các em đều mang theo máy chơi game cá nhân như Nintendo Switch để cùng giải trí.
Thế nhưng, có một cậu bé luôn đến tay không và gần như dành cả ngày ôm chiếc máy của con trai chị. Ngay cả khi cả nhóm nghỉ để ăn bánh, cậu bé vẫn không rời mắt khỏi màn hình.
Thấy vậy, người mẹ nhẹ nhàng bảo em nghỉ một lát để ăn. Không ngờ, con trai chị lại khẽ nói: "Bạn ấy về nhà là không được chơi game nữa. Mẹ cứ để bạn ấy chơi thêm một chút đi."
Chỉ một câu nói ấy khiến người mẹ hiểu ra rằng cậu bé không phải đơn giản là quá ham chơi. Đằng sau sự say mê ấy là mong muốn được chơi game đã bị kìm nén suốt một thời gian dài.
Nhiều bậc phụ huynh cho rằng chỉ cần không mua máy chơi game hoặc cấm con tiếp xúc với game thì trẻ sẽ tập trung học hành hơn. Tuy nhiên, thực tế lại không hẳn như vậy.
Những đứa trẻ yêu thích trò chơi điện tử thường sẽ tìm cách chơi ở nơi khác, chẳng hạn như sang nhà bạn bè. Khi có cơ hội, các em có xu hướng chơi rất lâu để bù lại khoảng thời gian bị cấm ở nhà.
Điều mà cha mẹ ít khi biết là con mình có thể đang làm phiền gia đình người khác, hoặc rơi vào những tình huống khiến trẻ cảm thấy ngại ngùng mà không dám chia sẻ.
Câu chuyện cũng khiến nhiều người trưởng thành nhớ lại tuổi thơ của mình.
Không ít người cho biết vì bố mẹ không cho mua máy chơi game nên gần như cuối tuần nào họ cũng sang nhà bạn để chơi. Khi ấy, họ chỉ nghĩ đơn giản là đến chơi với bạn, hoàn toàn không nhận ra mình có thể đã làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình bạn.
Có người kể rằng mình từng bị mẹ của bạn thẳng thừng từ chối: "Lần sau đừng sang nữa." Khi còn nhỏ, đó là một cú sốc lớn. Nhưng khi trưởng thành, họ mới hiểu rằng gia đình nào cũng có cuộc sống riêng và việc một đứa trẻ thường xuyên sang nhà chỉ để chơi game quả thực có thể gây bất tiện.
Ở chiều ngược lại, cũng có những người từng là "chủ nhà" chia sẻ trải nghiệm không mấy dễ chịu. Họ kể rằng có những đứa trẻ cứ đến cuối tuần lại tự ý sang nhà, lao ngay đến máy chơi game, ăn bánh kẹo, uống nước mà không hề xin phép hay cảm ơn. Sau một thời gian, gia đình buộc phải từ chối tiếp đón.
Tuy nhiên, cũng có nhiều phụ huynh sẵn sàng để các bạn của con sang chơi, miễn là các em biết cư xử lịch sự và con mình cảm thấy thoải mái.
Theo nhiều ý kiến, vấn đề không nằm ở bản thân trò chơi điện tử mà ở cách người lớn quản lý và hướng dẫn trẻ.
Một lệnh cấm tuyệt đối hiếm khi khiến trẻ mất hứng thú với game. Ngược lại, khi bạn bè đều chơi và có chung chủ đề để trò chuyện, những đứa trẻ bị cấm lại càng dễ cảm thấy tò mò, khao khát được trải nghiệm để hòa nhập với nhóm bạn.
Vì vậy, thay vì chỉ cấm đoán, nhiều phụ huynh cho rằng điều quan trọng hơn là giúp trẻ hình thành thói quen chơi game có giới hạn, biết cân bằng giữa học tập, vui chơi và các hoạt động khác. Đồng thời, cha mẹ cũng cần quan tâm đến nhu cầu giao tiếp và tâm lý của con, thay vì chỉ tập trung vào việc ngăn cản.
Có lẽ, trong việc đồng hành cùng con trước sức hút của trò chơi điện tử, lời dạy của người xưa vẫn còn nguyên giá trị: "Chặn không bằng khơi thông."
Nguồn: Sohu





Hoặc