Lý Minh Viễn sinh ra ở một huyện nhỏ thuộc tỉnh Hà Nam (Trung Quốc). Gia đình anh nghèo đúng nghĩa theo cách người ta vẫn hình dung: Căn nhà cấp bốn tường nứt từ thời ông bà nội, mỗi mùa mưa là nước dột xuống nền đất loang lổ.
Bố mẹ anh - ông Lý Quốc Phúc và bà Trương Tú Lan, sống tằn tiện đến mức quanh năm chỉ mặc vài bộ quần áo cũ, bữa cơm thường chỉ có rau muối và đậu phụ. Minh Viễn lớn lên với niềm tin gần như tuyệt đối rằng bố mẹ mình không có gì ngoài mảnh đất cùng căn nhà ông bà để lại.
Ảnh minh họa (Nguồn: Sohu)
Thế nên từ thuở bé, anh đã chịu khó học tập vì tin rằng đó là con đường nhanh nhất để thoát nghèo.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Minh Viễn lên Thâm Quyến (Trung Quốc) làm việc trong một công ty logistics. Thu nhập ban đầu không cao, nhưng vốn là người chịu khó, Minh Viễn làm thêm đủ thứ việc, từ tăng ca ở công ty cho đến dạy gia sư, phục vụ bạn. Suốt gần mười năm sau khi đi làm, Minh Viễn vẫn sống trong phòng trọ chật hẹp thuê cùng 2 người khác để giảm chi phí sinh hoạt. Anh chi tiêu dè sẻn đến mức đồng nghiệp nhiều khi còn đùa là "tối giản cực đoan".
Mỗi tháng, Minh Viễn tiết kiệm được tới gần 70% thu nhập. Trong đầu anh luôn có một mục tiêu: Xây cho bố mẹ một căn nhà tử tế, để họ không phải sống những năm cuối đời trong cảnh dột nát, lạnh lẽo.
Khi tích góp đủ 240.000 NDT (khoảng 800 triệu đồng), Minh Viễn quyết định về quê xây nhà. Bản thiết kế đơn giản nhưng chắc chắn: Nhà hai tầng, tường gạch kiên cố, có phòng riêng cho bố mẹ ở tầng trệt để tiện sinh hoạt.
Bố mẹ anh ban đầu phản đối kịch liệt. Ông Lý Quốc Phúc nói già rồi ở thế nào cũng được, xây nhà tốn tiền vô ích. Bà Trương Tú Lan thì lo con trai gánh nặng tài chính, sau này lấy vợ khó khăn. Nhưng Minh Viễn nhất quyết không nghe. Anh tin rằng đó là trách nhiệm của một người con, và cũng là cách duy nhất để bù đắp những năm tháng bố mẹ đã hi sinh cho mình.
Ảnh minh họa (Nguồn: Sohu)
Ngôi nhà hoàn thành sau gần 4 tháng. Ngày dọn vào ở, Minh Viễn nhìn bố mẹ lặng lẽ lau bàn ghế mới, trong lòng nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng lớn. Anh quay lại thành phố, tiếp tục làm việc, mang theo cảm giác hân hoan khó tả. Trong ba năm sau đó, Minh Viễn mỗi năm chỉ về thăm nhà 2 lần, 1 lần vào dịp Tết, 1 lần vào dịp giỗ ông bà nội là mùa hè.
Mọi thứ chỉ thay đổi vào một buổi sáng mùa đông, khi Minh Viễn nhận được cuộc gọi từ mẹ, gọi anh về gấp vì bố bị tai biến. Anh tức tốc về quê trong trạng thái bàng hoàng. 1 ngày sau thì ông Lý Quốc Phúc qua đời.
Sau khi lo xong hậu sự, một người tự xưng là luật sư tìm đến gặp Minh Viễn và bà Tú Lan. Ban đầu, Minh Viễn còn nghĩ người luật sư này nhầm, vì bố anh chẳng có tài sản gì lớn để phải lập di chúc rồi thuê cả luật sư. Tuy nhiên, chẳng có sự nhầm lẫn nào ở đây.
Theo đó, ông Lý Quốc Phúc để lại cho Minh Viễn toàn bộ tài sản gồm 2 mảnh đất thổ cư đứng tên riêng ở thị trấn lân cận và 10 cây vàng được gửi trong két sắt ngân hàng từ nhiều năm trước.
Minh Viễn không tin vào tai mình. Anh quay sang mẹ, gương mặt bà Trương Tú Lan bình thản đến lạ. Sau buổi công bố di chúc, bà mới kể lại sự thật mà suốt nhiều năm qua hai ông bà giấu kín. Hai mảnh đất đó là tài sản tích cóp từ thời trẻ, khi ông bà buôn bán gặp thời nên có chút của ăn của để. 10 cây vàng là khoản phòng thân cho tuổi già, đề phòng lúc ốm đau không làm phiền con cái. Nhưng cả hai thống nhất với nhau rằng sẽ không để Minh Viễn biết. Họ sợ con ỷ lại, sợ anh bớt cố gắng, và càng sợ anh vì bố mẹ có của mà lơ là cuộc sống của chính mình.
Ngôi nhà cũ, họ cũng không sửa, một phần vì quen sống giản dị, phần khác vì muốn con trai tin rằng mình nghèo thật, để anh yên tâm phấn đấu. Việc Minh Viễn bỏ ra 240.000 NDT xây nhà, với họ, vừa là niềm tự hào, vừa là nỗi day dứt. Ông Lý Quốc Phúc từng nhiều lần định nói ra sự thật, nhưng cuối cùng vẫn im lặng, coi đó như một phép thử cho lòng hiếu thảo và ý chí của con.
Đứng trong căn nhà do chính mình bỏ tiền xây, Minh Viễn lần đầu tiên cảm thấy cảm xúc lẫn lộn đến vậy. Anh không thấy tức giận, cũng không trách bố mẹ. Thay vào đó là cảm giác trống rỗng và một sự nghẹn nhào khó gọi tên. Hóa ra, trong suốt những năm anh tự nhủ phải gồng mình vì bố mẹ nghèo, bố mẹ lại đang âm thầm bảo vệ anh theo một cách khác: để anh trưởng thành mà không dựa dẫm.
Đứng trước bàn thờ bố, Minh Viễn cuối cùng cũng hiểu điều mà cả đời ông Lý Quốc Phúc chưa từng nói ra. Bố mẹ anh tằn tiện cả đời chỉ để dạy cho anh 1 bài học về sự tự lập, tính cần kiệm. Đến lúc đó, Minh Viễn mới hiểu tại sao người ta lại nói "dùng nghèo khó để nuôi con trai". Và suy cho cùng, thứ bố mẹ để lại cho anh không chỉ là tài sản trong di chúc, mà là tính tự lập đã được rèn giũa từ rất sớm.
(Theo Sohu)





Hoặc