Chuyện tình thầy trò 10 năm và bí mật của vợ chồng MC VTV, Tiến sĩ Lê Anh

Admin

04/05/2026 08:33

Quote 1.jpg

- Anh chị có đến 10 năm quen biết với vai trò thầy - trò trước khi thành vợ chồng. Khoảng cách đó về tuổi tác, về vị thế có bao giờ trở thành rào cản 1 trong 2 phải âm thầm vượt qua, trước khi dám nói câu "em yêu anh" hay "anh yêu em"?

Thu Hảo: Giờ được hỏi tôi mới nhớ lại hồi đó là cô học trò lớp trưởng, mà lớp trưởng thì thường phải tháo vát nhưng trước mặt thầy Lê Anh lúc nào cũng trong trạng thái nể sợ (cười). Thầy nghiêm khắc, sự kỹ tính đôi khi làm sinh viên chúng tôi phát hoảng. Nhưng chính cái vẻ tri thức, sự chỉn chu đó lại đúng là cái "gu" người chồng mà tôi hằng mơ ước từ lâu. Tôi cứ âm thầm nể trọng thầy như thế, chẳng dám nghĩ có ngày lại đứng cạnh thầy với một danh xưng khác.

Lê Anh: Thú thật 10 năm đó tôi không thấy "rào cản" gì đâu, chỉ thấy mình đang quan sát một cô học trò trưởng thành dần. Từ vị thế thầy - trò, cứ thế "ngấm" nhau rồi thành tri kỷ lúc nào chẳng hay. Lời tỏ tình với chúng tôi không giống phim điện ảnh, kịch tính hay bùng nổ gì cả.

Nó giống như một trái chín cây, đến ngày đến tháng thì ngọt và chúng tôi tự nhiên bước lại gần nhau thôi. Chứ cứ gồng mình lên để "vượt qua" nhau chắc là mệt lắm, không bền được đến giờ! Với lại, lúc đó Hảo đã là một đồng nghiệp rồi.

Quote 2.jpg

- Chị là nguyên Trưởng khoa Du lịch - Khách sạn của Trường Cao đẳng Công nghệ Bách Khoa Hà Nội, anh là nguyên Trưởng bộ môn của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Hà Nội) - cùng ngành nhưng về cấp bậc, chị đứng "trên" chồng. Điều đó có bao giờ tạo ra những câu chuyện vui đùa trong gia đình?

Lê Anh: (cười) Thực tế, chúng tôi mỗi người công tác ở một trường khác nhau, quy mô và tiêu chuẩn chức vụ cũng không giống nhau. Nhưng đúng là về danh xưng, vợ tôi "oách" hơn hẳn vì là Trưởng khoa. Tôi nể vợ mình lắm. Bản thân tôi trước đây cũng từng giữ chức Phó khoa rồi nhưng sau đó chủ động xin nghỉ để tập trung làm chuyên môn và thực hiện các dự án cá nhân. Vì từng trải qua nên tôi hiểu rất rõ cái áp lực "làm sếp" bào mòn tâm sức thế nào. Bởi vậy ở nhà, tôi vừa nể mà cũng vừa sợ vợ mình nữa!

Thu Hảo: Anh ấy cứ hay khen vợ thế thôi chứ ở nhà vẫn đảm đương và quyết nhiều việc quan trọng lắm. Dù không làm cùng trường nhưng vì cùng ngành nên chúng tôi chia sẻ với nhau rất nhanh. Có những tối ngồi lại, tôi vẫn hay tham khảo ý kiến anh về cách điều hành hay xử lý các tình huống sư phạm vì dù sao anh cũng là bậc tiền bối đi trước.

Việc tôi làm Trưởng khoa cũng phải cập nhật là mới đây đã thay đổi - tôi tập trung làm nghiên cứu sinh từ giữa năm 2025. Với chúng tôi, chức danh là cái áo mặc khi đi làm, còn về nhà quan trọng nhất vẫn là sự thấu hiểu cho công việc của nhau.

- Anh Lê Anh hoàn thành học vị Tiến sĩ Quản lý Văn hóa song song với nghề MC và việc giảng dạy - thậm chí trong cả giai đoạn đang yêu. Nhìn lại, đó là hành trình tri thức, là tham vọng cá nhân hay còn là cách anh tự chứng minh điều gì đó?

Lê Anh: Gọi là "tham vọng" nghe to tát quá, tôi chỉ đơn giản là muốn làm tròn cái "nền" của một người giảng viên. Đi dạy mà không có sự chuẩn hóa về học thuật, chính mình cũng thấy chưa đủ tự tin, chưa đủ "lực" để nói với sinh viên. Giai đoạn làm luận án Tiến sĩ đúng là một thử thách về sức bền vì lúc đó mình vừa chạy show, vừa đi dạy, lại còn phải lo lấy vợ (cười).

Tôi muốn chứng minh mình có thể làm nghề chuyên nghiệp ở cả hai thế giới: sinh động, năng động trên sân khấu, truyền thông và chỉn chu, nghiêm túc trong học thuật.

Quote 3.jpg

- Đám cưới được tổ chức kín tiếng, không mời bạn bè nghệ sĩ, chỉ trong nội bộ gia đình. Đó là lựa chọn của ai? Sau này có khoảnh khắc nào anh chị tiếc vì một ngày trọng đại lại "lặng lẽ" đến vậy?

Lê Anh: Thú thực thời điểm đó (12/2020) tuy không còn lệnh cách ly nhưng dịch Covid-19 vẫn còn lơ lửng, tổ chức đông người phiền toái cho khâu tổ chức mà lại còn tiềm ẩn nhiều hệ lụy cho cộng đồng. Thế là tôi với Hảo bàn nhau: "Xin phép và thuyết phục bố mẹ hai bên cho làm gói gọn trong nhà thôi, còn bạn bè, cơ quan đành báo hỷ sau vậy! Chắc mọi người cũng hiểu và hoan hỷ với chúng mình".

Thu Hảo: Nói thì dễ chứ để "nhất tâm" giữ kín thông tin và làm đúng ý mình lúc đó cũng là một cuộc đấu trí đấy (cười). Anh ấy đã có quá nhiều năm tháng rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu còn tôi thì… Con gái mà, nói không thích một đám cưới lung linh, rình rang là nói dối. Nhưng khi nghe chồng phân tích về sự an toàn và cái khao khát có một không gian riêng tư, ấm cúng cho gia đình, tôi thấy điều đó đúng và thật ý nghĩa.

Nhìn lại, chúng tôi không thấy tiếc. Sự "lặng lẽ" đó giúp 2 đứa được thực sự sống cho nhau trong ngày hôm đó. Anh được làm một người đàn ông bình thường đi rước dâu, không phải lo "diễn" trước các ống kính hay lo tiếp đãi quá nhiều!

Quan sát thấy chồng vui, sự hân hoan hiện diện trên khuôn mặt của mọi thành viên tham gia lễ cưới, tôi thấy chúng tôi đã cùng nhau đưa ra quyết định đúng đắn.

- Chị Thu Hảo chia sẻ rằng suốt hành trình dài, 2 người chưa một lần to tiếng. Nhưng hôn nhân không có xung đột là điều rất lạ, anh chị giải quyết những bất đồng bằng im lặng, bằng nhường nhịn hay bằng một thứ gì đó người ngoài không nhìn thấy?

Thu Hảo: Nói "không to tiếng" không có nghĩa là lúc nào cũng màu hồng đâu, cũng có lúc tôi "hậm hực" đầy mình đấy chứ (cười). Anh nhà tôi lạ lắm, chẳng bao giờ thích thể hiện tình cảm yêu đương trước mặt mọi người hay trên mạng xã hội.

Có những khi tôi hào hứng đăng cái ảnh hai đứa đi chơi, anh lại góp ý nhẹ nhàng: "Mình nên để riêng tư thì hơn". Lúc đó, tôi dỗi lắm, cảm thấy như bị "vô hình" ấy. Nhưng rồi khi ngồi lại, nghe chồng phân tích về áp lực của một người công chúng và cái cách anh muốn giữ gìn sự bình yên cho gia đình, tôi thấy hiểu và thương anh hơn. Thôi tự tiết chế lại cho mọi thứ vừa vặn, nhẹ nhàng. Và đúng là, khi mình giảm được sự thể hiện với bên ngoài, sự bình yên đến thật tự nhiên.

Chúng tôi cũng đôi lần to tiếng, chủ yếu là tranh luận quan điểm nuôi dạy con và học từ đó là sẽ không thể giải quyết bất đồng bằng cách quát tháo mà bằng sự thấu hiểu và ai cũng phải bớt cái "tôi" đi một chút.

Quote 4.jpg

Lê Anh: Thú thật, ở tuổi của tôi, mình không còn nhu cầu phải chứng minh điều gì với thế giới ngoài kia nữa. Tôi quan niệm hạnh phúc là thứ để tận hưởng chứ không phải để trình diễn. Khi Hảo dỗi, tôi thường cố gắng giải thích cặn kẽ thay vì tranh cãi đúng sai. Nhưng lúc đó mình đang nóng nên nói cũng to hơn, thành ra sau tôi có một kinh nghiệm là chủ động xin đình chiến!!!

(Cười) Ví dụ tôi báo "đối tác" là tôi xin dừng lời và chạy xuống hầm đi xem phim rạp! Lúc về là auto ok! Thực ra, tôi nghĩ lấy nhau khi đã qua tuổi thanh niên cũng có cái hay là cả 2 đã chín chắn hơn nhiều. Cả 2 vợ chồng cùng làm trong ngành giáo dục nên luôn cố gắng "đối thoại" hơn là "đối đầu". Sự nhường nhịn ở đây không phải là chịu lép vế mà là dành cho nhau một khoảng lùi đủ để thấy đối phương quan trọng hơn cái tôi của chính mình.

MC Lê Anh nói chuyện với con trai.

- Anh Lê Anh lần đầu làm bố ở tuổi ngoài 40 và ngày con chào đời là một buổi sáng hoàn toàn bất ngờ khi bác sĩ chỉ định sinh mổ ngay. Trong khoảnh khắc đặc biệt ấy, anh chị có nhớ đã nói gì với nhau?

Lê Anh: Thú thật với bạn, khoảnh khắc đó không có niềm vui vỡ òa ngay lập tức như người ta hay tưởng tượng đâu. Thay vào đó là một sự lo lắng đến nghẹt thở. Hôm đó 2 vợ chồng chỉ đi khám định kỳ ở tuần thứ 36, tâm thế vẫn còn thong dong. Thế rồi bác sĩ bất ngờ chỉ định phải mổ đưa cháu ra gấp. Đó thực sự là một "biến cố" nằm ngoài mọi kịch bản.

Lúc ấy, trong đầu tôi không còn chữ nghĩa hoa mỹ nào cả, chỉ toàn là những nỗi lo: lo con sinh non sẽ yếu, lo con phải nằm lồng kính, lo suy hô hấp… Chúng tôi phải cuống cuồng liên hệ, đặt ngay một ê-kíp bác sĩ sản khoa trực sẵn để ứng cứu nếu có tình huống xấu nhất phát sinh. Tôi không nhớ nói được gì lúc đó với vợ, có lẽ chỉ là mấy từ rất ngắn: "Cố lên em!".

Thu Hảo: Nhìn ánh mắt chồng lúc đó, tôi biết anh đang căng thẳng tột độ. Người đàn ông ở tuổi anh khi lo lắng thường không nói nhiều nhưng cái cách anh tất tả lo liệu ê-kíp, lo thủ tục một cách quyết đoán đã là điểm tựa lớn nhất cho tôi rồi. Tôi thì chỉ biết tự nhủ mình phải kiên cường.

Phải đến khi nghe tiếng con khóc và bác sĩ thông báo mọi chuyện tạm ổn thỏa, bao nhiêu tảng đá trong lòng chúng tôi mới thực sự được trút bỏ. Đó là một ngày mà tôi và chồng cùng gia đình sẽ không thể quên.

Quote 5.jpg


- Anh từng ví MC là "con diều" và giảng dạy là "sợi dây diều". Nhưng khi có con nhỏ, guồng quay ấy thay đổi thế nào và ai trong gia đình là người phải "buông dây" nhiều hơn để giữ cho tổ ấm không bị cuốn trôi?

Lê Anh: Khi có bé An, "con diều" MC của tôi tự khắc bay thấp lại một chút để tôi có thời gian nhìn xuống mặt đất - nơi có gia đình mình (cười). Tôi bớt những chuyến công tác xa, bớt những buổi tiệc tùng sau sự kiện để về thay tã, tắm cho con.

Giờ đây, con chính là "ngọn gió", gió thổi hướng nào diều phải nương theo hướng đó thôi. Tôi không nghĩ là ai phải "buông dây" nhiều hơn mà là cả hai cùng điều chỉnh để sợi dây luôn căng vừa đủ, giúp gia đình luôn ở trong vùng an toàn và ấm áp.

Thu Hảo: Anh chồng thay đổi nhiều đến mức tôi cũng bất ngờ. Từ một người đàn ông vốn chỉ biết đến công việc, anh trở thành ông bố bỉm sữa rất "được việc" dù đôi khi vẫn còn những pha xử lý hơi vụng về (cười).

Chúng tôi thay phiên nhau, lúc anh bận dự án tôi lui lại một chút và ngược lại khi tôi tập trung cho việc nghiên cứu sinh anh lại sẵn sàng quán xuyến việc nhà. Sự cân bằng này đến tự nhiên vì cả hai đều hiểu tổ ấm mới là bến đỗ cuối cùng.

Thiết kế: Hằng Trần