Cô giáo Việt cảm thán: 11 năm cầm phấn, không sợ học sinh lười, chỉ sợ nhất là kiểu phụ huynh này!

Admin

14/09/2026 00:30

Lời tâm sự của cô giáo nhận được sự đồng cảm từ nhiều người làm nghề.

Nhiều người nghĩ thầy cô đi dạy chỉ cần giỏi chuyên môn, yêu trẻ và có phương pháp sư phạm tốt là đủ. Nhưng với những người đã nhiều năm đứng lớp, một tiết học hiệu quả đôi khi còn phụ thuộc vào những điều rất nhỏ phía sau cánh cửa lớp học: sự phối hợp của phụ huynh, ý thức của học sinh và cách người lớn tôn trọng công sức của nhau.

Sau 11 năm gắn bó với nghề giáo, một cô giáo Việt mới đây đã có những dòng tâm sự khá thẳng thắn về những kiểu phụ huynh khiến mình mệt mỏi. Không phải cha mẹ có con học yếu, chậm tiếp thu hay nghịch ngợm, mà là những người thiếu trách nhiệm với việc học của con, thiếu sòng phẳng trong chuyện học phí và đôi khi vô tình làm cạn đi nhiệt huyết của giáo viên.

Ảnh minh hoạ

Không ngại học sinh yếu, chỉ nản khi phụ huynh thiếu hợp tác

Cô giáo này cho biết mình đã có 11 năm cầm phấn, từ đi gia sư khắp thành phố, dạy ở trường, dạy nhóm nhỏ, dạy online cho đến mở lớp riêng. Trong suốt hành trình ấy, cô đã làm việc với hàng trăm học sinh thuộc nhiều thế hệ, gặp gỡ đủ kiểu tính cách và hoàn cảnh gia đình.

Lứa học sinh đầu tiên của cô sinh năm 1997, nay nhiều em đã lập gia đình. Nhìn lại quãng đường làm nghề, cô nói mình không ngại dạy học sinh yếu kém, chậm tiếp thu hay quậy phá. Hầu như cô đều có thể tìm cách để thích nghi với từng tính cách, bởi bản thân yêu trẻ, nhiệt huyết với nghề và luôn cố gắng sáng tạo để những tiết học không trở nên nhàm chán.

Thế nhưng, điều khiến cô giáo trăn trở và mệt mỏi nhất sau 11 năm đứng lớp lại đến từ một bộ phận phụ huynh. Những cách hành xử thiếu trách nhiệm, thiếu sự phối hợp đôi khi khiến cô chùn bước, cảm thấy nản lòng. Dù may mắn không phải làm việc lâu dài với những phụ huynh như vậy, cô thừa nhận mỗi lần gặp gỡ vẫn ít nhiều để lại cảm giác ức chế, ảnh hưởng đến tâm trạng và công việc giảng dạy.

Một phần tâm sự của cô giáo gây chú ý

Theo lời kể của cô, có những cha mẹ gần như không quan tâm đến lịch học của con. Họ quên giờ, ngủ quên không đưa con đến lớp đúng giờ, thích đến lúc nào thì đến, thích đón lúc nào thì đón. Có khi học sinh đang học giữa chừng, giáo viên phải dừng lại để các em thu dọn sách vở vì phụ huynh hối về.

Ở nhà, con không làm bài, không học bài, không thuộc bài, nhưng khi đến lớp lại mong cô giáo kèm thêm. Với những trường hợp như vậy, giáo viên không chỉ phải dạy kiến thức mà còn phải bù đắp cả phần trách nhiệm vốn thuộc về gia đình.

Một vấn đề khác khiến cô giáo không khỏi mệt mỏi là việc phụ huynh tự ý cho con nghỉ học nhưng không báo trước. Lý do có thể là trời mưa, trời nắng, có đám cưới hay gia đình đi du lịch. Đến giờ học, cô phải nhắn tin hỏi mới nhận được câu trả lời: "Ôi chị quên".

Học phí và những lần nhờ vả khiến giáo viên chạnh lòng

Trong bài viết, cô giáo cũng đề cập đến một chuyện khá nhạy cảm nhưng thực tế: học phí và những yêu cầu ngoài phạm vi công việc.

Có phụ huynh thường xuyên nhờ cô làm đủ việc, từ chở con về tận nhà đến ôn thêm những môn không thuộc chuyên ngành. Thế nhưng khi cô gửi phiếu thu học phí, họ lại im lặng, đóng muộn nửa tháng, thậm chí cả tháng, khiến cô phải hỏi nhiều lần. Cô thừa nhận cảm giác ấy đôi khi khiến mình thấy bị coi thường.

Chưa kể, những tài liệu giáo viên tự in cho học sinh, dù chỉ mười mấy nghìn hay vài chục nghìn đồng, cũng có người không muốn thanh toán. Trong khi đó, mỗi lần đi in tài liệu, cô có thể phải bỏ ra 500.000-600.000 đồng. Nếu ai cũng muốn được miễn phí, cuối cùng chi phí ấy sẽ do ai gánh?

Cô cũng không hiểu vì sao một số phụ huynh đóng học phí theo tháng, nhưng khi tự ý cho con nghỉ học để đi chơi lại yêu cầu trừ tiền. Bởi trong thời gian ấy, lớp học vẫn diễn ra bình thường, giáo viên vẫn đứng lớp và những học sinh khác vẫn được học.

Với cô, việc học thêm cũng cần sự sòng phẳng và rõ ràng. Giáo viên cung cấp chuyên môn, thời gian, công sức; phụ huynh có trách nhiệm phối hợp và thanh toán đúng thỏa thuận. Khi mỗi người làm tốt phần việc của mình, mối quan hệ giữa gia đình và giáo viên sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đừng giao hết việc học của con cho cô giáo

Điều khiến cô giáo trăn trở nhất không chỉ là những phiền toái trong công việc mà còn là cách một số phụ huynh đặt toàn bộ kỳ vọng lên vai người dạy.

Giáo viên có thể hướng dẫn, khích lệ và tìm phương pháp phù hợp để giúp học sinh tiến bộ, nhưng không thể thay thế hoàn toàn vai trò của gia đình. Một đứa trẻ muốn học tốt cần có sự đồng hành của cả thầy cô lẫn cha mẹ, từ việc duy trì thói quen học tập, hoàn thành bài ở nhà đến việc hình thành thái độ nghiêm túc với việc học.

"Nhiều người nghĩ làm nghề giáo nhàn nhưng nghề nào cũng có nỗi khổ riêng", cô tâm sự. Khi phụ huynh và học sinh đã đi ngủ, giáo viên có khi vẫn trằn trọc nghĩ cách soạn bài, làm sao để bạn này thích học hơn, bạn kia tiến bộ hơn. Vì vậy, điều cô mong muốn rất giản dị: phụ huynh hãy chủ động phối hợp trong việc học của con, thực hiện đúng những thỏa thuận đã thống nhất và để thầy cô có thể tập trung năng lượng cho chuyên môn.

Lời tâm sự của cô giáo nhận được sự đồng cảm từ nhiều người làm nghề. Bởi phía sau một giờ học là thời gian chuẩn bị, sự kiên nhẫn và không ít trăn trở của người đứng lớp. Khi phụ huynh và giáo viên biết tôn trọng, phối hợp và sòng phẳng với nhau, người được hưởng lợi cuối cùng không chỉ là thầy cô, mà còn chính là những đứa trẻ đang cần được dạy dỗ và đồng hành.