Mới đây, một bà mẹ ở Hà Bắc (Trung Quốc) phát hiện con trai mình suốt 1 tháng liên tục đi học về mà không thấy cặp sách đâu. Hôm thì cậu bé nói để quên ở sân trường, hôm lại bảo bỏ quên ở lớp học thêm, có hôm còn nói bạn học cầm nhầm mất. Tính ra chỉ trong vòng 1 tháng, cậu bé đã “làm mất” cặp tới 9 lần, trung bình cứ 3 ngày là mất 1 lần.
Ban đầu, người mẹ vẫn cố kiên nhẫn nghĩ rằng học sinh tiểu học thì bất cẩn cũng là chuyện bình thường. Chị liên tục nhắc con trước khi ra khỏi lớp phải kiểm tra đồ đạc, tan học đừng mải chơi. Nhưng dù nói thế nào, cặp sách vẫn tiếp tục biến mất, tần suất không hề giảm.
Điều khiến chị bắt đầu nghi ngờ là có tới 3 lần, không chỉ cặp sách biến mất mà cả bài tập về nhà cũng không thấy đâu. Cặp có thể quên, nhưng bài tập vốn do giáo viên trực tiếp nhắc học sinh đem về, sao có thể cùng lúc quên sạch như vậy? Càng nghĩ càng thấy không ổn, người mẹ quyết định tự mình tìm hiểu sự thật.
Hôm đó, chị xin tan làm sớm rồi âm thầm đứng chờ trước cổng trường của con. Sau tiếng trống tan học, cậu bé đeo cặp đi ra như bình thường. Người mẹ lặng lẽ đi theo phía sau mà không lên tiếng.
Nhưng thay vì đi thẳng về nhà, cậu bé bất ngờ rẽ vào một con đường nhỏ cạnh trường rồi tiến về phía dải cây xanh ven đường. Đến nơi, cậu bé đảo mắt nhìn xung quanh, sau đó ngồi xổm xuống, mở khóa cặp rồi lấy toàn bộ sách giáo khoa và vở bài tập nhét vào bụi cây. Tiếp đó, cậu ném luôn chiếc cặp rỗng xuống gốc cây, phủi phủi bụi trên đầu gối rồi ung dung đi về nhà với hai tay không.

Cậu bé ném vở bài tập vào bụi cây
Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy 2 phút, động tác thành thạo đến mức giống như đã luyện tập vô số lần. Người mẹ đứng phía xa nhìn thấy tất cả, vừa tức vừa buồn cười đến nỗi không biết nên phản ứng thế nào.
Sau khi câu chuyện được chia sẻ lên mạng xã hội, nhiều người không khỏi bật cười. Có người nói cậu bé quá liều lĩnh, một tháng vứt cặp 9 lần mà vẫn dám tiếp tục. Có người lại trêu rằng “đúng là có tư duy và năng lực hành động, chỉ tiếc dùng sai chỗ”. Thậm chí nhiều phụ huynh còn đùa rằng: “Hồi nhỏ sao tôi không nghĩ ra cách này nhỉ?”.

Tiếp đó, cậu bé ném luôn chiếc cặp rỗng xuống gốc cây
Bên cạnh đó, có không ít ý kiến cho rằng sau khi biết sự thật, người mẹ chắc chắn cần nghiêm khắc dạy dỗ con. Nhưng bên cạnh việc phê bình, điều quan trọng hơn có lẽ là phải ngồi xuống nói chuyện với con thật nghiêm túc: Vì sao cậu bé lại ghét làm bài tập đến mức nghĩ ra cách này? Áp lực học hành có đang quá lớn hay không? Hay đơn giản là cậu chưa tìm được niềm vui trong việc học?
Trên thực tế, không phải đứa trẻ nào lười học cũng vì ham chơi hay chống đối bố mẹ. Nhiều em đơn giản là đã quá mệt sau một ngày dài học trên lớp. Có những học sinh sáng học chính khóa, chiều học thêm, tối tiếp tục ngồi vào bàn làm bài tập đến khuya. Khi việc học chỉ còn là áp lực và nghĩa vụ, cảm giác chán nản là điều rất dễ xảy ra.
Bên cạnh đó, nhiều trẻ không tìm thấy ý nghĩa trong bài tập mình làm. Các em cảm thấy đó chỉ là việc phải hoàn thành để tránh bị phê bình, chứ không phải điều khiến bản thân hứng thú hay tiến bộ hơn. Khi tâm lý “phải làm” lớn hơn “muốn làm”, trẻ rất dễ nảy sinh suy nghĩ trốn tránh.
Ngoài ra, không ít phụ huynh hiện nay vô tình biến giờ làm bài tập thành khoảng thời gian căng thẳng nhất trong ngày. Việc liên tục thúc ép, quát mắng, so sánh với “con nhà người ta” có thể khiến trẻ càng sợ học hơn. Lâu dần, bài tập về nhà không còn là chuyện học tập nữa mà trở thành áp lực tâm lý.
Vì vậy, thay vì chỉ trách con lười hay nói dối, có lẽ phụ huynh cũng cần tìm cách cải thiện tình trạng này từ gốc.
Đừng chỉ hỏi “con làm bài chưa?”, hãy hỏi “hôm nay con học có mệt không?”
Nhiều đứa trẻ thật ra không ghét học, mà ghét cảm giác bị ép học liên tục. Một câu hỏi quan tâm đúng lúc đôi khi giúp trẻ cảm thấy được thấu hiểu hơn rất nhiều.
Giúp trẻ xây dựng thói quen học tập thay vì ép buộc bằng la mắng
Thay vì bắt con ngồi lì hàng tiếng đồng hồ, phụ huynh có thể chia nhỏ thời gian học, xen kẽ nghỉ ngơi hợp lý. Khi trẻ cảm thấy việc học “dễ thở” hơn, các em cũng sẽ ít phản kháng hơn.
Đừng biến điểm số thành thứ duy nhất để đánh giá con
Nhiều học sinh sợ làm bài tập vì sợ sai, sợ bị mắng hoặc bị so sánh. Nếu bố mẹ chỉ chú ý đến kết quả mà bỏ qua cảm xúc của con, trẻ rất dễ chọn cách nói dối hoặc trốn tránh để tự bảo vệ bản thân.
Điều quan trọng nhất là phải trò chuyện với con thật nhiều
Một đứa trẻ tự nghĩ ra cách vứt cả cặp sách để né bài tập có thể đang muốn “phát tín hiệu” rằng mình quá áp lực hoặc mất hứng thú với việc học. Nếu chỉ phạt mà không tìm hiểu nguyên nhân, vấn đề có thể tiếp tục lặp lại dưới một hình thức khác.





Hoặc