“Lúc đó chỉ nghĩ cứu người thôi, coi như cứu bố mẹ mình, anh chị em mình”
Trong vụ cháy xảy ra chiều 24/3 tại ngôi nhà trong ngõ 218 Lĩnh Nam (Hà Nội), khi ngọn lửa bùng phát dữ dội từ tầng dưới, khói đen nhanh chóng bao trùm các tầng trên khiến nhiều người mắc kẹt và không thể thoát ra bằng lối cầu thang.
Giữa thời điểm hỗn loạn đó, bên cạnh anh Nguyễn Tiến Long - con rể chủ nhà - còn có một người đàn ông khác trực tiếp trèo lên mái tôn, dùng búa và các dụng cụ thô sơ phá mái, mở đường sống cho những người bên trong. Điều đặc biệt là sau khi cứu người xong, anh gần như biến mất, không ai biết tên.
Chỉ đến chúng tôi tìm gặp vào chiều ngày 25/3, người đàn ông này mới chia sẻ ngắn gọn: anh là Nguyễn Văn Dũng, quê Ninh Bình.
Anh Nguyễn Văn Dũng
Bàn tay anh đầy những vết chai sần và vết thương (Ảnh: Như Hoàn)
Chia sẻ về thời điểm xảy ra sự việc, anh Dũng cho biết khi phát hiện đám cháy, anh đang ở gần khu vực. Thấy lửa và khói bốc lên dữ dội, anh lập tức chạy sang mà không mang theo bất cứ dụng cụ nào.
“Thấy cháy thì em chạy sang luôn. Không cầm gì cả, lên đến nơi phải lấy ở bên nhà thợ xây cái búa, cái chân giàn giáo để đập” anh kể.
Theo anh, khi đó nhiều người đứng nhìn nhưng không ai dám trèo sang mái tôn vì nguy hiểm. Là người làm nghề liên quan đến sắt, thường xuyên làm việc trên cao, anh quyết định tự mình hành động.
“Không ai dám sang thì em phải giật cái thang ra, rồi leo lên. Nghề của em quen rồi, bọn em hay đu dây ở tầng 20, 30 bắn tôn là bình thường nên không sợ. Lúc đó chỉ nghĩ cứu người thôi, coi như cứu bố mẹ mình, anh chị em mình”, anh nói.
Ảnh: Như Hoàn
Phá mái tôn, mở đường sống cho người mắc kẹt
Khi lên đến mái, anh Dũng gặp anh Nguyễn Tiến Long - con rể của gia đình chủ. Cả hai nhanh chóng phối hợp phá mái tôn để tạo lối thoát. Trong điều kiện không điện, không thiết bị hỗ trợ, anh Dũng tận dụng bất cứ thứ gì có thể tìm được.
“Tìm được cái gì thì đập cái đấy. Búa tạ, xà beng hay chân giàn giáo cũng được, miễn là làm thủng mái tôn để người ta chui lên” anh kể.
Theo anh, chỉ cần tạo được một khoảng trống đủ rộng để “thò tay 1–2 mét”, những người bên trong có thể leo lên mái, tiếp cận không khí bên ngoài và tránh bị ngạt khói. “Chui lên được là sống rồi”, anh nói ngắn gọn.
Sau khi mở được lối thoát, anh cùng anh Long hỗ trợ đưa lần lượt các nạn nhân lên mái và thoát sang nhà bên cạnh. Trong số đó có người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. “Em cứu được hai ông bà, rồi thêm mấy cháu nhỏ, phụ nữ… Tổng cộng là 7 người hết”, anh cho biết.
Trong suốt quá trình cứu người, anh Dũng đối mặt trực tiếp với sức nóng và khói độc. “Mái tôn nóng, bỏng cả tay nhưng vẫn phải đứng. Không đứng thì không cứu được” anh nói.
Không có khẩu trang hay thiết bị bảo hộ, anh nhiều lần bị ngộp do hít phải khói. Dù vậy, anh vẫn cố gắng bám trụ để hoàn thành việc phá mái và hỗ trợ mọi người thoát ra ngoài. “Không quen ngửi khói nên cũng ngộp, phải né ra thở một tí rồi lại làm tiếp”, anh kể.
“Ông trời có mắt hết. Mình giúp được gì thì giúp thôi”
Điều đặc biệt là sau khi hoàn tất việc cứu người, anh Dũng lặng lẽ rời khỏi hiện trường. Anh không để lại tên tuổi, số điện thoại, cũng không chia sẻ câu chuyện của mình trên mạng xã hội.
“Cứu xong thì em đi về thôi, không phải ơn huệ gì cả.”, anh nói.
Ngay cả khi chủ nhà xin số liên lạc, anh cũng từ chối. Với anh, việc giúp người là điều tự nhiên, không cần ghi nhận. “Ông trời có mắt hết. Mình giúp được gì thì giúp thôi”, anh chia sẻ.
Anh Dũng vẫn tiếp tục những công việc thường ngày của mình (Ảnh: Như Hoàn)
Khi được hỏi về sự quan tâm và những lời khen ngợi từ cộng đồng mạng, anh Dũng thừa nhận bản thân “cũng vui”, nhưng không đặt nặng điều đó. “Cứu được một hai người hay năm bảy người thì cũng là nhỏ thôi. Nhưng mình có sức thì giúp hết sức rồi”, anh nói.
Khoảnh khắc sau khi trở về nhà, điều anh nhận được không phải là sự tung hô, mà là câu hỏi đầy lo lắng từ gia đình: “Sao chồng liều thế?”. Nhưng với anh, lựa chọn khi đó là điều không thể khác.
“Nhìn thấy vậy thì không nỡ đứng yên. Phải cứu thôi”, anh nói.
Giữa những phút giây sinh tử, hành động của anh Nguyễn Văn Dũng không chỉ góp phần cứu sống nhiều người, mà còn cho thấy một điều giản dị: trong nguy hiểm, vẫn luôn có những con người sẵn sàng bước tới, không cần được biết tên.





Hoặc