Dấu ấn Mạnh Quyền: Khi văn hóa là điểm tựa

Tiết mục biểu diễn do Mạnh Quyền dàn dựng cho ca sĩ Hòa Minzy tại fancon Bắc Bling
Khi Đức Phúc bước lên sân khấu Intervision với một tiết mục được đầu tư công phu, khán giả nhìn thấy một màn trình diễn mãn nhãn: âm nhạc cao trào, vũ đạo mạnh mẽ, hình ảnh đậm chất văn hóa Việt nhưng vẫn mang hơi thở đương đại.
Nhưng phía sau ánh đèn sân khấu ấy là một người ít khi xuất hiện trước công chúng - một biên đạo, đạo diễn sân khấu trẻ, người đã âm thầm "viết" nên toàn bộ ngôn ngữ chuyển động cho tiết mục. Biên đạo Mạnh Quyền. Anh không chỉ là người sắp xếp động tác. Anh là người kể chuyện bằng cơ thể.
Trong một thế giới nơi các xu hướng âm nhạc và biểu diễn ngày càng đồng nhất, Mạnh Quyền sớm nhận ra rằng sự khác biệt không thể đến từ kỹ thuật đơn thuần. "Âm nhạc có thể giống nhau, nhưng văn hóa thì không" - anh nói.
Chính suy nghĩ đó đã định hình phong cách sáng tạo của anh. Khi làm việc với Đức Phúc, anh không bắt đầu từ những động tác nhảy hiện đại phổ biến, mà từ việc đặt câu hỏi: điều gì là "Việt Nam" trong tiết mục này?
Câu trả lời không nằm ở việc sao chép nguyên bản yếu tố truyền thống, mà là tái tạo chúng. Những đạo cụ như những thanh tre, chiếu, cờ lệnh hay các động tác gợi nhớ lễ hội dân gian được đưa vào, nhưng dưới một hình thức mới - gọn gàng, mạnh mẽ và phù hợp với sân khấu quốc tế.
Điểm nhấn "chiếu xoay" - một sáng tạo riêng của anh - trở thành cú "hook" thị giác, tạo hiệu ứng bùng nổ ngay từ những giây đầu tiên. Đó không chỉ là kỹ thuật. Đó là cách anh kể một câu chuyện văn hóa bằng ngôn ngữ hiện đại.










Để có hào quang cho nghệ sĩ biểu diễn, Mạnh Quyền - người đứng sau với bao nhiêu mồ hôi và nước mắt
Đằng sau sự hoành tráng của một tiết mục quốc tế là hàng loạt giới hạn mà khán giả không nhìn thấy: số lượng performer (diễn viên) bị khống chế, đạo cụ phải tối giản, điều kiện sân khấu thay đổi liên tục. Anh kể, có những ý tưởng phải bỏ đi chỉ vì không thể vận chuyển. Có những đạo cụ phải ôm lên máy bay vì không dám ký gửi. Thậm chí, ngay trước ngày biểu diễn, cả ê-kíp vẫn phải thay đổi một phần dàn dựng để đảm bảo an toàn.
Nhưng chính những giới hạn đó lại trở thành "chất xúc tác" cho sáng tạo. Anh học cách tối ưu mọi thứ: từ đội hình, chuyển động đến đạo cụ. Một chi tiết nhỏ cũng phải mang nhiều chức năng - vừa tạo hình, vừa kể chuyện, vừa đảm bảo kỹ thuật. "Không phải lúc nào mình cũng có điều kiện tốt nhất. Quan trọng là mình làm được gì trong điều kiện đó" - anh cho biết.





Những "tác phẩm" tuyệt đẹp của Mạnh Quyền
Nếu ca sĩ có lời hát để truyền tải cảm xúc, thì biên đạo như anh phải làm điều đó bằng hình thể. Với anh, mỗi tiết mục là một bộ phim không lời. Anh không muốn khán giả phải "hiểu" theo cách lý trí. Anh muốn họ "cảm" - một cách tự nhiên. Từ ánh mắt, cử chỉ tay đến cách di chuyển trên sân khấu, tất cả đều được tính toán để dẫn dắt cảm xúc.
"Tôi không giải thích. Tôi tạo ra trải nghiệm để khán giả tự cảm nhận" - Mạnh Quyền chia sẻ. Chính vì vậy, các tiết mục của anh thường có cấu trúc rõ ràng như một câu chuyện: mở đầu gây ấn tượng, cao trào bùng nổ, và kết thúc đọng lại cảm xúc. Những hình ảnh như lá cờ, đội hình tập thể hay chuyển động đồng bộ không chỉ để "đẹp", mà để tạo ký ức cho người xem.
Mạnh Quyền: từ cậu bé đường phố đến người làm nghề
Mạnh Quyền bảo anh từng loay hoay "liệu nhảy múa sẽ đem lại được gì" nhưng giờ anh tự hào vì đã kiên định với nhảy múa
Ít ai biết rằng, hành trình của anh bắt đầu từ một xuất phát điểm đầy khó khăn. Anh từng là một B-boy (nam vũ công), nhảy chỉ vì đam mê và để… kiếm sống. Những ngày đầu, việc tập luyện diễn ra trong điều kiện thiếu thốn, cuộc sống xoay quanh việc mưu sinh.
"Ngày xưa mình nhảy để tồn tại. Bây giờ nhảy giúp mình sống tốt hơn" - anh bày tỏ. Anh không có con đường đào tạo bài bản ngay từ đầu. Những gì anh có là trải nghiệm thực tế, là những lần tự học, tự va chạm. Từng bước, anh chuyển mình từ một dancer sang biên đạo, rồi đạo diễn sân khấu.
Sự thay đổi đó không phải là từ bỏ đam mê ban đầu, mà là mở rộng nó. Những chất liệu hip-hop, breaking vẫn còn trong anh, nhưng được "nâng cấp" để phù hợp với sân khấu lớn hơn.
Khác với nhiều người trong ngành giải trí, anh không đặt nặng sự nổi tiếng trước công chúng. Thứ anh trân trọng là sự công nhận từ những người trong nghề - những đạo diễn, nghệ sĩ, đối tác từng làm việc cùng anh. "Tên tuổi của tôi có thể không lớn với khán giả, nhưng trong nghề, mọi người biết tôi làm được gì" - anh chia sẻ.
















Ngôn ngữ phản hồi cho những nghi ngại của Mạnh Quyền là những sản phẩm dù không lời nhưng vô cùng nặng ký
Với anh, thành công không phải là đứng ở vị trí cao nhất, mà là tìm được sự cân bằng: làm điều mình thích, sống được với nghề và cảm thấy hạnh phúc. Chính sự "vừa đủ" đó giúp anh giữ được năng lượng tích cực - điều mà anh cho là quan trọng nhất để đi đường dài.
Một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của anh là khi anh không còn làm việc một mình. Anh bắt đầu xây dựng đội ngũ, đào tạo dancer, phát triển hệ thống làm việc chuyên nghiệp. Từ đó, anh có thể đảm nhận những dự án lớn hơn, phức tạp hơn. Vai trò của anh cũng thay đổi: từ người trực tiếp làm mọi thứ sang người định hướng, sáng tạo và dẫn dắt.
Anh thừa nhận, nếu được làm lại, anh sẽ trao quyền sớm hơn cho cộng sự và dành nhiều thời gian hơn cho việc học. Nhưng chính những trải nghiệm "tự làm mọi thứ" trước đây lại giúp anh hiểu rõ từng mắt xích trong quá trình sản xuất.
Sau tất cả, điều anh hướng đến không phải là những tiết mục nhất thời, mà là những giá trị lâu dài. Anh muốn tạo ra những "biểu tượng" - những hình ảnh, chuyển động có thể tồn tại cùng thời gian.
Một số sáng tạo của anh đã bắt đầu lan tỏa trong cộng đồng biểu diễn. Nhưng với anh, đó chỉ là bước đầu. "Tôi muốn làm một thứ đủ lớn để khi nhắc đến, người ta nhớ đến nó như một phần của văn hóa" - anh bộc bạch.









Mạnh Quyền vẫn ở đó, chau chuốt cho từng lần biểu diễn và ôm ấp giấc mơ "một ngày nào đó, một vở thực cảnh "made in Mạnh Quyền" sẽ ra mắt khán giả
Đó là một tham vọng không nhỏ. Nhưng nhìn vào hành trình từ một cậu bé vũ công đường phố đến người đứng sau những sân khấu quốc tế, có lẽ điều khiến anh khác biệt chính là sự kiên trì - và niềm tin rằng nghệ thuật, nếu được làm đúng, có thể vượt qua mọi giới hạn.
Chân dung của Mạnh Quyền không phải là câu chuyện về một ngôi sao, mà là câu chuyện về một người làm nghề. Một người chọn đi chậm, đi chắc, và dùng chính sáng tạo của mình để kể câu chuyện Việt Nam theo cách mới - trên những sân khấu ngày càng rộng lớn hơn.





Hoặc