Năm 2022 - ở độ tuổi 26, Chen Zhiyuan quyết định rời quê tới 1 khu công nghiệp ở phía Nam Trung Quốc để làm việc, kiếm tiền. Bố mất sớm, mẹ làm nông, em gái còn đi học. Dù mẹ không ép, thậm chí còn cản anh đừng đi xa nhà nhưng Zhiyuan luôn thầm nghĩ mình phải là người cáng đáng việc gia đình.
Ban đầu, công việc của Zhiyuan ở khu công nghiệp gần như không mang lại thu nhập đủ để anh vừa lo cuộc sống, vừa gửi về quê. Phải mất tới gần 1 năm sau khi xa nhà, khi bản thân đã thuần thục hơn, Zhiyuan mới bắt đầu có thể gửi tiền về cho mẹ.
Mỗi tháng, sau khi trừ tiền thuê nhà và giữ lại 1 ít phòng thân, Zhiyuan gửi về nhà 9.500 NDT (khoảng 33 triệu đồng). Cứ vào ngày mùng 10 hàng tháng, Zhiyuan lại chuyển khoản cho mẹ. Trong suốt 3 năm qua, tiền nhà có thể chậm đóng nhưng chưa từng có lần nào, Zhiyuan chậm gửi tiền về nhà. Mỗi lần gửi tiền, anh đều nói với mẹ "con ổn" và giấu nhẹm đi sự thật bản thân tối nào cũng ngày 2 bữa mì tôm - 1 sáng, 1 tối, còn bữa trưa thì ăn ở nhà ăn công ty, không mất phí.
Và mỗi lần nhận tiền con trai gửi, mẹ anh cũng chỉ nhắn vài câu ngắn gọn: “Mẹ nhận được rồi” , “Con giữ sức khỏe” , “Ở nhà vẫn ổn” . 2 mẹ con dường như hiếm khi gọi điện, kể cả nhắn tin tâm sự hàng ngày cũng không. Zhiyuan cũng không hỏi kỹ tiền được dùng vào việc gì vì anh tin mẹ tự biết cách chi tiêu và chăm lo cho em gái.
Ảnh minh họa (Nguồn: Lifeweek)
Nhiều lần, Zhiyuan định xin nghỉ vài ngày để về thăm mẹ, nhưng cảm giác “tiếc tiền” khiến anh cứ lần nữa mãi. Khi thì vì tăng ca lương cao hơn, khi thì do thiếu người làm,... Cứ mỗi lần như vậy, Zhiyuan lại tự nhủ “thôi để tháng sau”. Và cứ thế, trong suốt 3 năm, anh không về nhà.
Cho đến đầu năm nay, khi nhận điện thoại của em gái - người cũng rất hiếm khi gọi điện hay nhắn tin hỏi thăm, Zhiyuan như chết lặng. Ở đầu dây bên kia, giọng em gái rưng rưng, run run: “Anh sắp xếp về nhà sớm, mẹ đang ốm nặng” .
Phải mất tới vài phút, Zhiyuan mới định thần được chuyện gì đang diễn ra. Anh tức tốc xin nghỉ, bắt chuyến xe gần nhất để về quê. Tới nhà, điều đầu tiên anh nhận ra là nhà mình hoàn toàn không có 1 thứ gì mới so với ngày anh rời đi vào 3 năm trước. Zhiyuan nhìn mẹ đang nằm trên giường rồi nhìn em gái. Mẹ anh yếu đến mức không thể ngồi dậy, cũng không thể nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu mẹ biết con trai đã về.
Sau 1 hồi nói chuyện với em gái, Zhiyuan mới biết mẹ giấu anh mọi chuyện vì sợ anh bỏ việc giữa chừng, sợ anh lo lắng mà ảnh hưởng công việc, sợ anh vay mượn thêm. Số tiền anh gửi về nhà hàng tháng, phần lớn đều dùng để mua thuốc men, trang trải viện phí. Trong 3 năm qua, mẹ anh nhập viện nhiều lần. Có đợt nặng phải nằm cả tháng.
Zhiyuan không khóc, cũng không nói gì. Bản thân anh cũng không biết phải phản ứng ra sao với tất cả những điều mình không được biết, và mình cũng không chủ động hỏi. Tối hôm đó, anh ngồi xem lại lịch sử chuyển khoản trong điện thoại. Hơn 36 lần gửi tiền cho mẹ, trước đây đó là điều giúp anh thấy yên tâm vì mình đang làm đúng trách nhiệm. Nhưng giờ, nó lại giống như một sự hối hận, không phải hối hận vì đã đưa tiền cho mẹ, mà hối hận vì nghĩ rằng chỉ cần gửi tiền về là đủ.
Zhiyuan xin nghỉ việc sau đó. Không phải quyết định bốc đồng, mà là lần đầu tiên anh tính lại thứ tự ưu tiên. Tiền vẫn quan trọng, nhưng rõ ràng không phải là thứ duy nhất gia đình anh cần. Sau khi về quê, Zhiyuan trực tiếp đưa mẹ đi tái khám, nói chuyện với bác sĩ, sắp xếp lại chi tiêu,... những việc mà trước đây Zhiyuan chưa từng làm và cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải làm.
Zhiyuan không còn nghĩ nhiều về ba năm đã qua theo kiểu dằn vặt. Anh chỉ hiểu ra một bài học thấm thía: Có những giai đoạn trong gia đình, sự hiện diện cũng quan trọng không kém gì tiền bạc.
(Theo 163.com)





Hoặc