Những bài học không nói thành lời từ người cha là Đại tá
- Ba của Bảo Ngọc là đại tá, bác sĩ quân y đã sống cả đời bằng kỷ luật và phụng sự. Trong những lúc áp lực nhất, bạn áp dụng bài học từ ông ra sao?
Tôi lớn lên trong một môi trường mà kỷ luật không phải là điều gì đó cứng nhắc mà là một thói quen sống rất tự nhiên. Ba của tôi ít khi nói những điều lớn lao nhưng cách ba sống lại là một bài học rõ ràng về sự kiên định và trách nhiệm.
Trong những lúc áp lực nhất, điều tôi nhớ không phải là phải mạnh mẽ đến mức nào mà là phải quay về với những điều căn bản nhất. Tôi thường tự hỏi mình đã chuẩn bị đủ chưa, đã làm hết khả năng chưa và có đang giữ được sự bình tĩnh cần thiết không? Một điều ảnh hưởng sâu sắc đến tôi là cách ba nhìn nhận công việc như một sự phục vụ - khi mình đặt mình trong một mục tiêu lớn hơn bản thân, mình sẽ không còn quá tập trung vào cái tôi hay sự hơn thua.
Bảo Ngọc và cha - ông Lê Văn Công, hiện là đại tá, bác sĩ chuyên khoa II, Chủ nhiệm khoa Ngoại chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện Quân y 121
- Khi về nhà - nơi có thể cởi bỏ vương miện - Bảo Ngọc trong mắt ba mẹ là người thế nào?
Với tôi, gia đình là nơi duy nhất không cần phải "trở thành ai đó" mà chỉ cần là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Những điều tôi thích lại rất đơn giản - cùng mẹ chuẩn bị một bữa ăn hay ngồi cạnh ba nghe kể chuyện. Đôi khi là những câu chuyện cũ nhưng mỗi lần nghe lại, tôi lại hiểu sâu hơn một tầng ý nghĩa.
Tôi cũng cố gắng giữ thói quen "hiện diện trọn vẹn" khi ở bên gia đình - không điện thoại, không công việc xen vào. Khoảng thời gian đó không dài nhưng đủ để tôi cảm thấy mình được trở về.
- Từ cô gái Cần Thơ từng tự ti về chiều cao đến Công dân trẻ tiêu biểu TPHCM 2025, đề cử Gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu năm 2025, bạn chiêm nghiệm gì về hành trình "sống đẹp" của mình, khi vẻ đẹp không chỉ còn là nhan sắc mà đã trở thành trách nhiệm?
Tôi nghĩ hành trình của mình không phải là một sự thay đổi đột ngột mà là quá trình tích lũy từng nhận thức nhỏ về giá trị bản thân. Khi còn nhỏ, tôi từng nhìn chiều cao của mình như một điều khiến mình khác biệt theo cách không thoải mái. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng hiểu sự khác biệt không phải là điều cần che giấu mà là điều cần được hiểu đúng và phát huy đúng cách.
Đến khi trở thành hoa hậu, tôi nhận ra vẻ đẹp không còn là một lợi thế cá nhân mà đi kèm với trách nhiệm. Khi mình có tiếng nói, có sự chú ý, mỗi lựa chọn đều có thể tạo ra ảnh hưởng. Vì vậy, "sống đẹp" với tôi không chỉ là việc giữ gìn hình ảnh mà là sống có ý thức, có trách nhiệm và không ngừng hoàn thiện để những gì mình đại diện có giá trị lâu dài.
Trước Miss World - không cần hoàn hảo, chỉ cần trọn vẹn
- Công việc làm giám khảo và Giám đốc điều hành Miss World Vietnam 2025 rồi chuẩn bị thi quốc tế trong thời gian ngắn, bạn phân chia lịch trình thế nào?
Tôi nhận ra khi khối lượng công việc tăng lên, điều quan trọng không còn là làm nhiều hơn mà là làm đúng và làm hiệu quả hơn. Tôi thường bắt đầu ngày mới bằng việc xác định những việc quan trọng nhất cần hoàn thành và chú ý quản lý năng lượng - những khung giờ tập trung tốt dành cho công việc cần tư duy sâu, những việc vận hành được sắp xếp vào khung giờ nhẹ hơn.
Tôi luôn giữ cho mình những khoảng nghỉ nhỏ. Đó không phải là sự "lười" mà là cách để duy trì sự bền bỉ - vì đây là một hành trình dài và mình cần giữ năng lượng ổn định hơn là chỉ bứt phá trong thời gian ngắn.
- Bạn đã được chọn đại diện Việt Nam dự Miss World lần thứ 73. Không phải là cựu Hoa hậu Liên lục địa đầu tiên thi lại các cuộc thi nhan sắc khác, tâm lý và tinh thần của bạn ra sao khi dư luận luôn đặt kỳ vọng ở mức cao?
Tôi nhìn nhận kỳ vọng như một dạng niềm tin mà mọi người gửi gắm. Và khi nghĩ theo cách đó, tôi cảm thấy biết ơn nhiều hơn là áp lực. Tôi học cách không để những kỳ vọng đó làm mình mất đi sự tập trung mà quay về với những điều mình có thể kiểm soát - sự chuẩn bị, sự nỗ lực và tinh thần của mình mỗi ngày.
Hiện tại, tôi không cố gắng trở thành một hình mẫu hoàn hảo mà chỉ muốn là phiên bản chân thật và sẵn sàng nhất của mình khi bước ra thế giới.




- Nếu kết quả tại Miss World không như kỳ vọng, bạn đã chuẩn bị tâm thế gì và thông điệp nào bạn muốn để lại dù kết quả ra sao?
Tôi luôn chuẩn bị cho mình một tâm thế rõ ràng rằng kết quả không phải là điều duy nhất định nghĩa giá trị của một hành trình. Nếu mọi thứ không như kỳ vọng, tôi vẫn muốn bước xuống sân khấu với sự bình tĩnh và trọn vẹn vì điều quan trọng nhất là mình đã đi hết khả năng, đã sống đúng với những giá trị mang theo từ đầu.
Thông điệp tôi muốn để lại không nằm ở một câu nói cụ thể mà nằm ở cách mình xuất hiện và hành động. Đó là hình ảnh của sự chân thành, của nỗ lực và của niềm tin rằng mỗi người đều có một cách tỏa sáng riêng, không cần phải giống bất kỳ ai.
Đi để hiểu, không phải đi để thấy
- Bạn từng mê phượt bụi, lang thang hàng trăm km kết hợp làm từ thiện. Sau khi trở thành hoa hậu, đam mê "lang thang" ấy có thay đổi?
Tôi nghĩ đam mê đó chưa bao giờ mất đi, chỉ là thay đổi cách thể hiện. Trước đây, tôi đi bằng cảm xúc rất bản năng - đi để nhìn thấy những điều mới, để cảm nhận thế giới rộng lớn hơn những gì mình biết. Sau này, khi có thêm vai trò và trách nhiệm, mỗi chuyến đi lại mang một chiều sâu khác. Tôi không còn đi chỉ để trải nghiệm cho riêng mình mà đi để lắng nghe, để hiểu rõ hơn về những vấn đề mình đang quan tâm.
Tôi nhận ra rằng đôi khi "lang thang" không phải là đi xa bao nhiêu mà là mình đã đi sâu vào những câu chuyện, những con người đến mức nào.


- Từ Vietnam Green Day đến phát biểu tại COP29 về biến đổi khí hậu ở Đồng bằng sông Cửu Long, bạn cảm nhận thế nào về trách nhiệm khi mang tiếng nói quê hương ra thế giới?
Mỗi lần đứng trên một diễn đàn quốc tế, tôi luôn tự nhắc mình đang mang theo nhiều hơn là câu chuyện cá nhân. Đó là câu chuyện của một vùng đất, của những con người đang đối diện với những thay đổi rất thật mỗi ngày.
Tôi không cố gắng nói những điều quá lớn lao mà chọn cách kể những điều rất thật - những gì tôi đã thấy, đã nghe và đã cảm nhận khi trở về quê hương. Trách nhiệm của một người đẹp Việt, với tôi, không nằm ở việc mình xuất hiện bao nhiêu mà đã mang đến góc nhìn gì và liệu góc nhìn đó có thể khiến người khác quan tâm và hành động hay không.
- Trong hành trình cân bằng giữa sự nghiệp, cá nhân và trách nhiệm xã hội, điều bạn học được để vẫn là chính mình là gì?
Điều lớn nhất tôi học được là không cố gắng làm tất cả mọi thứ cùng một lúc. Tôi luôn cố gắng giữ cho mình một "la bàn nội tâm" - khi đứng trước một lựa chọn, tôi tự hỏi điều này có phù hợp với giá trị đang theo đuổi không. Nếu câu trả lời là có, tôi sẽ đi tiếp một cách rất rõ ràng.
Việc là chính mình, với tôi không phải là không thay đổi mà là thay đổi có ý thức. Mình có thể trưởng thành hơn, khác đi nhưng vẫn giữ được những điều cốt lõi đã định hình nên con người mình.
Hoa hậu Bảo Ngọc tại chung kết Miss World Vietnam 2025:
Ảnh: Tư liệu





Hoặc