Giữa năm, tôi nộp đơn nghỉ việc ở tuổi 48. Sau hai mấy năm làm việc trong ngành tài chính, tôi có đủ tài sản để không bao giờ phải lo lắng về tiền bạc. Bên cạnh đó, vợ tôi vẫn đi làm, con đã trưởng thành, mọi người đều ủng hộ quyết định này.
Tuy nhiên, chỉ sau ba tháng hưởng thụ cuộc sống về hưu non , tôi nhận ra mình cô đơn đến nhường nào khi xung quanh chẳng có bạn bè thân thiết.
Để đạt mục tiêu nghỉ hưu sớm, từ những năm 20 tuổi, tôi áp dụng lối sống tiết kiệm đến tằn tiện, có đôi chút khắc nghiệt. Tôi từng coi việc đi ăn uống cùng bạn bè là tốn kém, tụ tập đồng nghiệp là lãng phí tiền của. Với tôi lúc đó, vài trăm nghìn đồng để góp tiền đi ăn cũng là "tiêu sản"; còn nếu đem gửi tiết kiệm thì sau nhiều năm, tôi sẽ có của ăn của để.
Tôi tính toán mọi thứ qua bảng tính Excel, không đi du lịch nhóm bạn, không tham gia họp lớp, không ăn trưa với đồng nghiệp. Tôi tránh xa mọi cuộc vui với những người xung quanh, vậy nên cũng chẳng có mối quan hệ sâu sắc với bất kỳ ai và nghĩ rằng khi có tiền sẽ mua niềm vui sau.
Tiết kiệm tằn tiện để nghỉ hưu sớm ở tuổi 50, tôi cảm thấy cô đơn vì không có bạn bè. (Ảnh minh họa: Shutter Stock)
Những bữa ăn tôi dám bỏ tiền ra nhiều nhất cũng chỉ nhằm mục đích công việc. Tôi chắc chắn mình bỏ ra một thì phải thu lại được ba, bốn.
Đám cưới của tôi không quá linh đình. Tôi chọn hạng mục cỗ với giá rẻ nhất. Khách tham dự hầu như chỉ có họ hàng hai bên và vài đồng nghiệp. Lúc đó, vợ thắc mắc sao tôi ít bạn bè, nhưng tôi không lấy làm bận lòng.
Sau khi cưới vợ, mọi nhu cầu trong gia đình được tiết giảm. May mắn, vợ tôi cũng là người biết vun vén và không có đòi hỏi cao.
Chi tiêu cho các bữa cơm gia đình được kiểm soát chặt. Vợ đi ăn chơi, du lịch cùng nhóm bạn cũng là tiền túi của cô ấy. Từ đó, khoản tiết kiệm của tôi ngày càng nhiều hơn.
Bước sang ngưỡng tuổi 40, sức khỏe bị bào mòn do nhiều năm sống áp lực và làm việc vất vả, tôi càng giữ vững quyết tâm nghỉ hưu sớm của mình. Nhiều năm liền, tôi không phát triển mối quan hệ nào, mỗi ngày chỉ đi làm rồi về nhà.
Do tôi sống quá tằn tiện và từ chối mọi lời mời, từ bạn học cũ đến đồng nghiệp cũ đều không còn giữ liên lạc. Mọi người thôi tôi tham gia các cuộc gặp mặt vì họ biết câu trả lời luôn là "không".
Đến khi nghỉ hưu và có thừa thời gian, tôi mới nhận ra mình không biết làm gì cả cho khỏi trống vắng. Nhiều người nói tôi sướng vì không còn phải chịu áp lực công sở, nhưng họ không hiểu cảm giác của một người có 24 giờ tự do mỗi ngày nhưng không có lấy một cuộc điện thoại rủ đi cà phê.
Bạn bè cùng lứa vẫn đang bận rộn với công việc, con cái hoặc có những hội nhóm riêng mà tôi đã bị bỏ lại từ lâu. Khi muốn kết nối lại, tôi thấy mình đứng ngoài cuộc, không dám ngỏ lời thăm hỏi bạn bè.
Nỗi buồn của người nghỉ hưu sớm mà thiếu bạn bè không đến ngay lập tức. Nó ngấm vào từng chút một, bắt đầu từ những buổi sáng thức dậy theo thói quen nhưng nhận ra mình chẳng có nơi nào để đến. Tôi pha một ấm trà ngon, ngồi ban công nhìn dòng người hối hả đi làm và chợt nhận ra mình đã bị gạt ra khỏi guồng quay của xã hội.
Con cái của tôi đến tuổi không còn cần cha mẹ. Hàng xóm của tôi cũng đa phần là người công sở bận rộn đi làm. Những người rảnh rỗi thì là người quá lớn tuổi, không phù hợp kết giao.
Tôi cũng không có thú vui nhỏ kiểu câu cá, thể thao... vì trước đến nay chưa từng bỏ tiền ra cho những sở thích như vậy.
Hôm trước, tôi tình cờ đọc trên báo rằng một nghiên kéo dài 80 năm của Đại học Harvard, Mỹ chỉ ra rằng: Mối quan hệ tốt đẹp, chứ không phải tiền bạc hay danh tiếng, mới là yếu tố quan trọng nhất giữ cho con người hạnh phúc và khỏe mạnh. Mấy chục năm qua, tôi đã đi ngược lại.
Tiền bạc chỉ mang lại sự an toàn về vật chất, còn sự kết nối mới là thứ giữ cho con người sống đúng nghĩa. Ở tuổi 50, tôi hiểu ra bài học muộn màng rằng cuộc đời giàu có về tài chính nhưng nghèo nàn về tình bạn cũng vô cùng buồn thảm.
Nhưng có lẽ mọi thứ vẫn chưa phải quá muộn. Tôi đang dần học cách kết nối với những nhóm cộng đồng mới để nửa đời sau không phải chấp nhận sống cô đơn trong tuổi già.





Hoặc