Kỹ năng "nịnh mẹ" chắc không ai qua được cậu bé Hà Nội này: Đọc câu nào câu nấy cũng tan chảy!

Admin

02/08/2026 16:30

Nhiều người dành lời khen cho khả năng quan sát tinh tế và cách dùng từ hồn nhiên của cậu học trò.

Những bài văn tả bố mẹ của học sinh tiểu học từ lâu vẫn luôn là "đặc sản" của mạng xã hội. Có em khiến người lớn cười nghiêng ngả vì sự hồn nhiên, có em lại khiến nhiều người xúc động bởi những lời văn mộc mạc nhưng đầy tình cảm.

Thời gian trước, một bài văn tả mẹ của cậu học sinh Hà Nội từng gây sốt trên các diễn đàn phụ huynh cũng bởi lý do ấy. Không sử dụng những lời lẽ hoa mỹ, bài viết của em Lê Đức Hoàng, khi đó học lớp 5 tại Hà Nội, lại khiến người đọc vừa bật cười vừa thấy ấm lòng vì cách quan sát tinh tế và tình yêu đặc biệt dành cho mẹ.

khiến người đọc vừa bật cười vừa thấy ấm lòng vì cách quan sát tinh tế và tình yêu đặc biệt dành cho mẹ.

Ngay từ những dòng mở đầu, cậu bé đã khiến nhiều người thích thú: "Trên đời sẽ có người nghĩ mẹ là bà tiên, hoặc sẽ nghĩ mẹ là số 1 nhỉ... đối với em, mẹ chỉ là mẹ mà thôi. Và em rất yêu mẹ".

Không xây dựng hình ảnh người mẹ hoàn hảo như trong cổ tích, Hoàng miêu tả mẹ bằng những chi tiết rất đời thường. Cậu viết mẹ đã 37 tuổi, "không còn trẻ trung xinh đẹp chút nào nhưng đối với em mẹ còn rất xinh".

Đặc biệt, cậu học trò có cách ví von khiến ai đọc cũng phải mỉm cười. Mái tóc dài của mẹ được so sánh như "một dòng sông đen" mềm mại, luôn nhớ cội nguồn là... "đỉnh đầu". Đôi mắt mẹ "long lanh như hai hạt ngọc trai", còn việc mẹ phải đeo kính cận lại được nhìn theo hướng rất tích cực: "Em phải công nhận rằng cái kính đã làm mẹ đẹp hơn rất nhiều".

Sự đáng yêu của bài văn còn nằm ở những nhận xét vô cùng hồn nhiên nhưng chân thật. Cậu bé hài hước cho rằng làn da mẹ mịn như da em bé, "chắc là tại bôi quá nhiều kem dưỡng da ấy mà". Đến chiếc miệng của mẹ cũng được miêu tả bằng một loạt "công dụng": dùng để nói chuyện với người nước ngoài, trò chuyện với đồng nghiệp, thưởng thức các món ăn và... buôn chuyện.

Có đoạn, Hoàng còn "bóc phốt" mẹ một cách rất dễ thương khi kể rằng giờ ăn mẹ chỉ tập trung ăn, chẳng mấy khi để ý đến người khác. Thế nhưng ngay sau đó, cậu lại khẳng định mỗi khi ở bên con, mẹ luôn mỉm cười rất tươi, khiến người đọc cảm nhận rõ sự gắn bó giữa hai mẹ con.

Điều khiến nhiều phụ huynh yêu thích bài văn không chỉ là sự dí dỏm mà còn bởi tình cảm chân thành được thể hiện xuyên suốt. Sau hàng loạt lời khen dành cho mẹ, cậu bé kết lại bằng một câu ngắn gọn nhưng đầy yêu thương: "Mọi người thấy đấy, mẹ em không thể là bà tiên được mà đó chỉ có thể là mẹ em thôi. Và tôi muốn nói với mẹ rằng: Con yêu mẹ".

Đọc lại bài văn, nhiều người vẫn dành lời khen cho khả năng quan sát tinh tế và cách dùng từ hồn nhiên của cậu học trò. Không cần những câu chữ cầu kỳ, chính sự chân thật, hài hước cùng tình yêu vô điều kiện dành cho mẹ đã khiến bài văn trở thành một kỷ niệm đẹp, có lẽ rất khó quên trong lòng cậu học sinh và cả gia đình.