Khám sức khỏe định kỳ ở công ty vốn là một việc tôi không quá để tâm. Mỗi năm dành một buổi sáng đến bệnh viện, lấy máu, siêu âm, chụp X-quang, đo điện tim rồi chờ nhận kết quả. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức nhiều khi tôi chỉ lật vài trang đầu, thấy không có gì bất thường là gấp lại cất vào ngăn bàn.
Năm nay cũng vậy. Cho đến khi bác sĩ nhìn vào kết quả, chỉ vào mục mỡ máu và hỏi: "Năm ngoái em cũng bị đúng không?". Đúng thật. Bác sĩ không làm tôi hoang mang. Anh nói chỉ số chưa cao đến mức phải dùng thuốc, chỉ cần điều chỉnh ăn uống, tập luyện đều hơn và theo dõi định kỳ. Cuộc tư vấn chỉ diễn ra vài phút. Tôi bước ra khỏi phòng khám với tâm trạng khá bình thường.
Thế nhưng trên đường về, tôi lại nghĩ nhiều hơn mình tưởng. Nếu đây là lần đầu tiên, tôi có thể đổ cho một giai đoạn ăn uống thất thường hay vài tháng bận rộn. Nhưng hai năm liên tiếp nhận cùng một lời nhắc khiến tôi không còn nghĩ đó là chuyện ngẫu nhiên nữa. 33 tuổi, lần đầu tiên tôi có cảm giác cơ thể đang bắt đầu "ghi sổ".
Ảnh minh hoạ Pinterest
Điều kỳ lạ là tôi vẫn luôn nghĩ mình sống khá ổn. Tôi không hút thuốc, hầu như không uống rượu bia, vẫn chơi thể thao vài buổi mỗi tuần. Vì thế, khi nhìn thấy kết quả ấy, phản ứng đầu tiên của tôi không phải sợ hãi mà là ngạc nhiên. Hóa ra cảm giác "mình vẫn khỏe" và những gì đang diễn ra bên trong cơ thể không phải lúc nào cũng giống nhau.
Tôi nhớ bác sĩ hỏi khá nhiều về thói quen sinh hoạt. Có hay ăn đồ ngọt không? Có thức khuya không? Có tập thể dục đều không? Những câu hỏi rất bình thường.
Nhưng khi tự trả lời, tôi mới nhận ra mình cũng giống rất nhiều người ngoài 30 khác. Ban ngày cố gắng ăn uống lành mạnh, nhưng chiều lại gọi một cốc trà sữa vì quá mệt. Chơi thể thao xong tự thưởng cho mình một bữa ăn thật ngon. Cuối tuần nghĩ "ăn thoải mái một chút chắc không sao". Mỗi lựa chọn riêng lẻ đều chẳng có gì quá đáng nói. Chỉ là chúng lặp đi lặp lại suốt nhiều năm.
Bác sĩ không hề dọa dẫm. Không yêu cầu uống thuốc. Không nói về những biến chứng đáng sợ. Anh chỉ nói: "Giờ thay đổi vẫn còn kịp." Điều đó đồng nghĩa với việc trách nhiệm nằm ở chính tôi. Không còn lý do để nghĩ "đợi khi nào bệnh rồi tính". Không còn cảm giác mọi chuyện sẽ tự ổn.
Ảnh minh hoạ Pinterest
Tôi không về nhà rồi lập tức bỏ hết đồ ngọt hay lên một chế độ ăn hoàn toàn mới. Tôi biết mình sẽ không theo được nếu thay đổi quá nhiều cùng lúc. Tôi chỉ bắt đầu từ những việc nhỏ hơn: bớt một cốc nước ngọt trong tuần, cố gắng ngủ sớm hơn, ăn rau nhiều hơn và duy trì việc chơi thể thao đều thay vì tập theo hứng. Không phải vì muốn có một bảng kết quả hoàn hảo vào năm sau. Chỉ là tôi không muốn sang năm lại nghe đúng câu hỏi: "Năm ngoái em cũng bị đúng không?".
Trước đây, tôi luôn nghĩ tuổi tác đến bằng những dấu hiệu rất rõ ràng: nhiều nếp nhăn hơn, dễ mệt hơn hay không còn thức khuya được như trước. Sau lần khám này, tôi nhận ra nó còn đến theo một cách khác. Đó là lúc cơ thể bắt đầu đưa ra những lời nhắc mà nếu bỏ qua hôm nay, vài năm nữa có thể sẽ không còn đơn giản như một lời nhắc nữa.
33 tuổi, tôi vẫn khỏe. Tôi vẫn chưa phải uống thuốc. Đó là điều đáng mừng. Nhưng lần đầu tiên, tôi cũng hiểu rằng giữ gìn sức khỏe không bắt đầu từ lúc cơ thể lên tiếng thật to. Nó bắt đầu từ những lần khám mà kết quả chỉ vừa đủ để mình thấy: đã đến lúc nên sống khác đi một chút.





Hoặc