Tôi và chồng lấy nhau được bảy năm, sống cuộc đời rất bình thường của một gia đình nhân viên văn phòng. Thu nhập của hai vợ chồng không cao, chỉ đủ trang trải tiền nhà, tiền học cho con và chi tiêu tiết kiệm. Vì thế, mỗi dịp Tết đến, tôi chưa bao giờ dám mơ tới hai chữ “dư dả”.
Năm nay cũng vậy. Công ty chồng tôi làm ăn khó khăn, cả năm cắt giảm chi phí, không ít người nghỉ việc. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần thưởng Tết nếu có thì cũng chỉ mang tính động viên. Vậy nên, khi chồng chuyển khoản cho tôi xem bảng thưởng, tôi đã sững người.
Con số hiện lên lớn gấp gần 3 lần năm ngoái.
Ảnh minh họa
Tôi ngồi thẫn ra rồi khóc lúc nào không hay. Bao nhiêu áp lực tiền nong suốt năm qua bỗng chốc được tháo gỡ. Tôi nghĩ đến việc trả bớt nợ, mua cho con bộ quần áo mới, biếu bố mẹ hai bên một khoản tử tế. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ toàn là cảm giác biết ơn và nhẹ nhõm.
Tôi hỏi chồng có nhầm không. Anh cũng ngơ ngác, bảo sếp vừa ký duyệt, chính anh cũng không hiểu vì sao lại được thưởng cao như vậy.
Vài ngày sau, tôi có dịp gặp sếp của chồng trong buổi tất niên nội bộ. Lúc chúc Tết, tôi không kìm được mà cảm ơn ông vì đã ưu ái cho chồng tôi. Ông nhìn tôi, cười rất nhẹ rồi nói một câu khiến tôi choáng váng.
Ông bảo số tiền đó không hoàn toàn vì năng lực chuyên môn của chồng tôi, mà vì “gia đình cậu ấy”.
Thấy tôi chưa hiểu, ông nói thẳng hơn. Trong một lần dự án gặp khủng hoảng, nhiều nhân viên xin nghỉ, tinh thần cả đội xuống rất thấp. Chồng tôi là người duy nhất vẫn đều đặn ở lại làm thêm, không than vãn, không đổ lỗi, chấp nhận có thể không có lương. Khi được hỏi vì sao không bỏ cuộc như người khác, anh chỉ nói một câu: “Vợ em đỡ đần việc nhà rồi, em muốn cố hết sức 1 lần, được ăn cả ngã về không. Vợ em biết tất cả khó khăn và động viên em cùng anh chiến đấu".
Sếp anh bảo, ông để ý rất lâu. Ông nhìn thấy một người đàn ông làm việc không phải vì tham vọng cá nhân, mà vì trách nhiệm với gia đình. Và trong mắt ông, phía sau người đàn ông đó là một người vợ đủ âm thầm, đủ vững vàng để làm chỗ dựa.
“Thưởng cho cậu ấy cũng là ghi nhận cho cô”, ông nói.
Tôi cười nhưng trong lòng không nhẹ nhõm như lúc nhìn thấy tiền thưởng nữa. Tôi chợt nhận ra, bao năm nay mình đã quen với việc lùi lại phía sau, coi sự hy sinh là điều hiển nhiên. Tôi chưa từng nghĩ những điều đó lại trở thành lý do để người khác đánh giá giá trị của chồng tôi và cả gia đình tôi.
Trên đường về, tôi bỗng thấy bế tắc. Tôi vui vì chồng được công nhận nhưng cũng hoang mang khi hiểu rằng thành quả này được xây nên từ những điều tôi đã âm thầm chịu đựng. Tôi không biết nên tự hào hay nên buồn, chỉ biết rằng từ giây phút ấy, số tiền thưởng Tết kia không còn đơn thuần là niềm vui trọn vẹn nữa...





Hoặc