Đa số cha mẹ đều mong con mình sống sung túc, khỏe mạnh và có tương lai tươi sáng. Nhưng trong thực tế, không ít người lại vô tình đi lệch “điểm rơi”: càng thương con càng muốn quyết thay, càng lo càng kiểm soát nhiều.
Điều đáng tiếc là có những bậc cha mẹ nỗ lực hết mình, đến một lúc mới nhận ra con không những không biết ơn mà còn oán giận. Không phải vì cha mẹ không hy sinh, mà vì sự hy sinh ấy chưa chạm đúng nhu cầu thật của con: được tôn trọng, được đồng hành, và được nâng đỡ khi chông chênh.
Khôn ngoan nhất, cha mẹ có thể tập trung hỗ trợ con trong ba việc dưới đây. Càng làm tốt, về lâu dài con càng vững vàng, gia đình càng ấm, và tuổi già của cha mẹ cũng bớt cô độc.
1) Nuôi dưỡng sở thích để nâng đỡ sự phát triển
Nhiều phụ huynh quá bận tâm đến điểm số và thành tích, từ đó dồn tiền cho học thêm, siết thời gian nghỉ ngơi và lên sẵn lộ trình học tập cho con. Kỳ vọng không sai, nhưng nếu kỳ vọng trở thành ép buộc, cái giá thường là động lực và tinh thần của trẻ.
Khi sở thích và đam mê bị kìm nén, trẻ dễ rơi vào trạng thái thờ ơ: trên lớp im lặng, thu mình; tan học là đóng cửa ở nhà; bề ngoài ngoan ngoãn nhưng bên trong ức chế và chống đối. Nhiều trường hợp càng cấm đoán, trẻ càng nổi loạn, và việc học cũng không hề khá hơn.
Thay vì “bắt học đến kiệt sức”, cha mẹ nên coi sở thích như một phần của năng lực sống: biết mình thích gì, theo đuổi đến nơi đến chốn, có kỷ luật để tiến bộ. Một giờ vẽ tranh, tập đàn hay chơi thể thao đúng cách đôi khi không lấy đi thời gian học, mà giúp con hồi phục tinh thần để học tốt hơn.

Ảnh minh họa
2) Ủng hộ con theo đuổi ước mơ, tôn trọng lựa chọn của con
Có một yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến “trọng lượng bước chân” của con trên đường đời: cha mẹ có ủng hộ ước mơ của con hay không.
Niềm tin giữa cha mẹ và con cái được xây từ sự tôn trọng. Tôn trọng thể hiện ở việc cha mẹ chịu lắng nghe, hỏi để hiểu thay vì hỏi để phản biện; chấp nhận rằng con có quyền lựa chọn, kể cả khi lựa chọn ấy không trùng với mong muốn của gia đình.
Ngược lại, khi sự tôn trọng bị xem nhẹ, trẻ rất khó mở lòng. Ví dụ, có gia đình chăm lo cho con đầy đủ, nhưng khi con nói muốn khởi nghiệp, cha mẹ lập tức phản đối, gạt đi mà không muốn nghe lý do hay kế hoạch. Sự thiếu ủng hộ ấy khiến con cảm thấy bị phủ định, dần im lặng, rồi xa cách: từ ít chia sẻ thành không còn muốn tâm sự.
Điều cha mẹ có thể làm không nhất thiết là “đồng ý mọi thứ”, mà là cùng con “kiểm tra thực tế”: con muốn gì, vì sao muốn, rủi ro ở đâu, chuẩn bị thế nào, phương án B ra sao. Khi cha mẹ giữ vai trò người đồng hành, con vừa có tự do lựa chọn, vừa có điểm tựa để trưởng thành.
3) Dang tay đúng lúc khi con gặp khó khăn

Ảnh minh họa
Khi con đang thuận lợi, sự hỗ trợ của cha mẹ đôi khi không phải điều con cần nhất. Nhưng khi biến cố xảy ra (thất bại, nợ nần, đổ vỡ, mất việc) con người thường yếu đi nhanh hơn ta tưởng: tự nghi ngờ bản thân, hoang mang tương lai, dễ rơi vào trì trệ và thậm chí trầm cảm.
Nếu trong lúc đó cha mẹ chỉ trích, mắng mỏ, so sánh hoặc “đổ thêm áp lực”, tình hình thường xấu đi: từ một cuộc chiến đơn độc thành bầu không khí ngột ngạt trong nhà, từ khó khăn tạm thời thành giai đoạn u ám kéo dài.
Hãy hình dung một người trẻ vừa thất bại trong kinh doanh, nợ nần bủa vây, luôn cúi mặt né cuộc gọi đòi nợ. Điều khiến họ kiệt quệ không chỉ là tiền, mà là nỗi sợ, sự xấu hổ và cảm giác không còn đường lui. Lúc này, điều quý nhất cha mẹ có thể trao không phải bài học đạo lý, mà là sự bình tĩnh và niềm tin: cùng con nhìn thẳng vấn đề, chia nhỏ việc cần làm, tìm nguồn hỗ trợ phù hợp, và nhắc con rằng “con vẫn có gia đình ở đây”.
Hỗ trợ không có nghĩa là bao bọc vô điều kiện hay gánh thay mọi hậu quả. Hỗ trợ là ngừng đổ lỗi, giảm phán xét, tăng đối thoại, và cùng con xây lại năng lực đứng dậy.
Theo Aboluowang





Hoặc