Ông bố TP.HCM đăng bài "cầu cứu", đọc cách vợ anh dạy con mà nhiều người toát mồ hôi

Admin

25/04/2026 16:33

Người chồng cho biết vợ thường xuyên suy diễn, đặc biệt khi tham gia các hội nhóm phụ huynh.

Có một sự thật khá tréo ngoe: nhiều người đàn ông từng ao ước có một người vợ chu toàn, hết lòng vì con cái, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ, kèm cặp việc học hành sát sao. Nhưng đến khi sống trong chính hoàn cảnh đó, không ít người lại rơi vào trạng thái… quá tải.

Câu chuyện của một ông bố tại TP.HCM mới đây là ví dụ. Trong một bài đăng "cầu cứu", người này cho biết, vợ mình vốn chăm con thì tuyệt vời, nhưng tính khí quá nóng. Đứa con của họ nhiều năm liền là học sinh xuất sắc, nhưng chỉ cần một lần "lỡ" bị điểm 9, người mẹ lập tức phản ứng gay gắt. Không chỉ trách con, chị còn quay sang nghi ngờ giáo viên, cho rằng đề thi không công bằng, thậm chí ám chỉ có chuyện "học thêm mới làm được".

Áp lực không dừng lại ở đó. Người chồng cho biết vợ thường xuyên suy diễn, đặc biệt khi tham gia các hội nhóm phụ huynh. Mỗi thông tin nhỏ cũng có thể bị đẩy lên thành vấn đề lớn. Trong khi đó, anh cảm thấy bất lực vì mọi lời giải thích đều không có tác dụng, "ai cũng sai, chỉ mình vợ là đúng".

Ảnh minh hoạ

Ranh giới giữa "quan tâm" và "kiểm soát" đôi khi rất mong manh

Trên thực tế, kiểu phụ huynh quá cầu toàn, đặt nặng thành tích có thể vô tình tạo áp lực lớn cho con cái. Đứa trẻ khi phải sống trong môi trường mà điểm 9 cũng bị xem là "có vấn đề" sẽ dễ phát sinh những căng thẳng. Việc không cho phép con sai, không chấp nhận những dao động nhỏ trong kết quả học tập dễ khiến trẻ áp lực, thậm chí lâu dài có thể phản tác dụng.

Học tập là hành trình dài, điểm số chỉ là một phần. Việc phụ huynh phản ứng thái quá trước một vài câu hỏi nâng cao là không cần thiết, thậm chí gây áp lực cho cả giáo viên lẫn học sinh.

Tuy nhiên, thay vì than thở, người chồng cần trò chuyện thẳng thắn với vợ, tìm hiểu nguyên nhân sâu xa khiến cô ấy trở nên căng thẳng như vậy.

Phụ nữ ở nhà chăm con toàn thời gian thường dễ rơi vào trạng thái dồn toàn bộ kỳ vọng vào con cái. Khi cuộc sống xoay quanh một mục tiêu duy nhất là "con phải giỏi", áp lực vô hình sẽ tích tụ và bộc lộ qua những phản ứng cực đoan. Vấn đề vì thế đôi khi không chỉ nằm ở tính cách, mà còn ở sự cân bằng trong cuộc sống của người mẹ.

Người vợ dù nóng tính nhưng xuất phát điểm vẫn là mong muốn con tốt hơn. Việc này cần được điều chỉnh, nhưng không nên phủ nhận hoàn toàn sự cố gắng và vai trò của cô ấy trong gia đình.

Nhìn rộng ra, câu chuyện không chỉ là chuyện riêng của một gia đình. Nó phản ánh một thực tế quen thuộc: ranh giới giữa "quan tâm" và "kiểm soát", giữa "kỳ vọng" và "áp lực" đôi khi rất mong manh.

Một người mẹ chăm con kỹ lưỡng, theo sát từng bước học tập vốn là điều đáng trân trọng. Nhưng khi sự kỳ vọng vượt quá ngưỡng chịu đựng của đứa trẻ, hoặc biến thành áp lực kéo dài, nó có thể tạo ra hệ quả ngược lại. Đứa trẻ không còn học vì niềm vui hay sự phát triển, mà học trong tâm thế phải tránh sai, phải làm vừa lòng.

Ở phía người chồng, việc cảm thấy mệt mỏi là dễ hiểu, nhưng cách xử lý cũng quan trọng không kém. Hôn nhân không phải là nơi để kể lể đúng sai trước đám đông mà là quá trình cùng nhau điều chỉnh, tìm tiếng nói chung.

Cuối cùng, điều đáng nghĩ nhất có lẽ không phải là ai đúng ai sai, mà là đứa trẻ ở giữa. Khi người lớn còn mải tranh luận, còn mắc kẹt trong kỳ vọng và áp lực, đứa trẻ có thể chính là người gánh chịu nhiều nhất.

Bởi đôi khi, một điểm 9 không phải là vấn đề. Cách người lớn phản ứng với điểm 9 đó mới là điều quyết định.