Đôi chân bố bước đi thay con
Hôm nay, 11/6, tại điểm thi Trường THCS Nguyễn Trường Tộ (Hà Nội), hình ảnh một người cha ân cần bế cậu con trai từ xe máy xuống chiếc xe lăn đã chạm đến trái tim của hàng trăm người có mặt tại trường thi.
Đó là hành trình đầy nước mắt, mồ hôi và tình yêu vô bờ bến của anh Đinh Thanh Lâm và cậu học trò giàu nghị lực Đinh Thanh Sơn.
Sinh ra không may mắn như bao bạn bè đồng trang lứa, Đinh Thanh Sơn bị chứng yếu cơ bẩm sinh từ nhỏ. Căn bệnh khiến đôi chân em không thể đi lại, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào người thân.
Thế nhưng, suốt những năm qua, Sơn chưa bao giờ phải cô độc trên hành trình đi tìm con chữ, bởi bên em luôn có một bờ vai vững chãi của người cha.
Trong hành trình đến trường, anh Đinh Thanh Lâm luôn là đôi chân của con. Ảnh: Đình Huy
Từ những ngày đầu chập chững bước vào lớp mầm non, rồi đến tiểu học, THCS và THPT, bóng dáng anh Đinh Thanh Lâm (46 tuổi, trú tại phường Định Công, Hoàng Mai, Hà Nội) âm thầm chở che, hỗ trợ con đã trở nên quen thuộc.
Ngần ấy thời gian, đôi chân của cha chính là đôi chân của con. Anh Lâm đã cùng con đi qua biết bao mùa mưa nắng, qua những bậc thang để đến lớp học, nâng niu, nuôi dưỡng tâm hồn và tri thức cho con.
"Con không thể tự đi, thì tôi sẽ là đôi chân của con, đi cùng con đến bất cứ nơi nào con muốn," anh Lâm chia sẻ.
Khát vọng từ chiếc xe lăn
Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay là một cột mốc quan trọng nhưng cũng đầy thử thách đối với hai cha con. Anh Lâm tâm sự, dù đã đưa con trải qua rất nhiều kì thi lớn nhỏ, nhưng đây là lần khiến anh hồi hộp và xúc động nhất.
Sơn thức dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị. Nhìn cậu con trai dù mang trọng bệnh nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh, tự tin và ánh mắt kiên định, anh Lâm vừa thương, vừa trào dâng niềm tự hào.
Khi chiếc xe máy dừng trước cổng Trường THCS Nguyễn Trường Tộ, anh cẩn thận bế Sơn xuống xe lăn, trao gửi con cho các chiến sĩ công an, thanh niên tình nguyện tiếp sức mùa thi.
Nhìn tấm lưng nhỏ nhắn của con khuất dần sau cánh cửa phòng thi, người cha 46 tuổi mới dám thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt anh rưng rưng nghẹn ngào.
Điều tôi lo nhất không phải là điểm số cao hay thấp, mà là sức khỏe của con. Vợ chồng tôi chưa bao giờ gây áp lực thành tích. Chúng tôi chỉ mong con có đủ sức khỏe để theo đuổi ước mơ, được sống cuộc đời mà con mong muốn.
Dù số phận thử thách bằng những khiếm khuyết, Đinh Thanh Sơn chưa bao giờ chọn cách đầu hàng. Ngược lại, em có một ý thức tự giác học tập đáng khâm phục và liên tục đạt danh hiệu học lực khá.
Đằng sau dáng người gầy gò trên chiếc xe lăn là một ý chí sắt đá và một ước mơ lớn lao: trở thành sinh viên ngành Luật và là một luật sư trong tương lai.
Khi được hỏi về kì vọng điểm số của con, anh Lâm mỉm cười, ánh mắt đầy sự bao dung. "Điều tôi lo nhất không phải là điểm số cao hay thấp, mà là sức khỏe của con. Vợ chồng tôi chưa bao giờ gây áp lực thành tích. Chúng tôi chỉ mong con có đủ sức khỏe để theo đuổi ước mơ, được sống cuộc đời mà con mong muốn. Chỉ cần con cố gắng hết mình, đối với bố mẹ, đó đã là hạnh phúc trọn vẹn rồi".





Hoặc