U65 có gần 40 tỷ đồng trong tài khoản ngân hàng vẫn không dám nghỉ hưu: "Tôi tính đi tính lại cứ sợ hết tiền"

Admin

28/01/2026 16:02

Chia sẻ của người đàn ông nhận được không ít đồng tình.

Sở hữu khối tài sản lên tới 1,5 triệu USD, không vướng nợ nần, nhưng vợ chồng Jim vẫn chưa dám gạch tên mình khỏi thị trường lao động. Ở tuổi ngoài 60, điều khiến họ chần chừ không phải thiếu tiền, mà là nỗi lo liệu lạm phát kéo dài và chi phí y tế leo thang có thể âm thầm “ăn mòn” khoản tích lũy trong suốt quãng đời hưu trí còn lại hay không.

Trước khi bị mất việc ở tuổi 61, Jim và vợ là bà Helen có thu nhập cộng gộp khoảng 300.000 USD mỗi năm. Đây là mức sống mà họ đã quen trong nhiều năm. Khi bắt đầu nghiêm túc tính đến chuyện nghỉ hưu, Jim thử làm một phép toán đơn giản: nếu hai vợ chồng sống thêm khoảng 30 năm nữa, số tiền 1,5 triệu USD chia đều ra mỗi năm chỉ còn hơn 50.000 USD. Con số này khiến ông không khỏi giật mình.

Ngay cả khi áp dụng “quy tắc 4%” – nguyên tắc tài chính phổ biến cho rằng nếu rút 4% tổng tài sản trong năm đầu nghỉ hưu và điều chỉnh theo lạm phát ở các năm sau, tiền có thể đủ dùng trong khoảng 30 năm – khoản chi tiêu hằng năm của họ cũng chỉ vào khoảng 60.000 USD.

So với thu nhập trước đây, mức này giảm gần 80%. Trong bối cảnh giá nhà ở, bảo hiểm và đặc biệt là y tế ngày càng đắt đỏ, Jim lo rằng số tiền ấy khó đảm bảo cho một cuộc sống an tâm lúc tuổi già.

“Tôi càng tính toán thì lại càng sợ hết tiền”, ông cho biết.

Ảnh minh họa: Internet

Nỗi bất an đó không phải là trường hợp cá biệt. Một cặp vợ chồng khác, mới 52 tuổi, từng gửi thư đến chuyên mục tư vấn tài chính của MarketWatch để bày tỏ nỗi sợ… cạn tiền, dù tài sản của họ thuộc hàng “khủng”. Cặp đôi này sở hữu danh mục đầu tư trị giá khoảng 4,4 triệu USD, 250.000 USD tiền mặt, bất động sản trị giá 1,1 triệu USD và một doanh nghiệp riêng được định giá tới 25 triệu USD. Thế nhưng, theo lời người chồng, ông vẫn thường xuyên mất ngủ vì nỗi lo tài chính.

Về lý thuyết, chỉ riêng danh mục đầu tư của họ cũng có thể tạo ra dòng tiền 150.000–176.000 USD mỗi năm mà chưa cần đụng tới vốn gốc. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh về chi phí chăm sóc sức khỏe trong giai đoạn chưa đủ tuổi hưởng bảo hiểm y tế công (Medicare), cùng nguy cơ lạm phát kéo dài, khiến họ chưa dám nghĩ đến việc dừng làm việc hoàn toàn.

Theo các nghiên cứu về hưu trí, độ tuổi nghỉ hưu trung bình của người Mỹ hiện đã muộn hơn khoảng ba năm so với thập niên 1990. Năm 2024, gần 1/5 người Mỹ trên 65 tuổi vẫn tiếp tục làm việc, tỷ lệ cao gấp đôi so với 30 năm trước.

Một trong những nguyên nhân lớn nhất là tuổi thọ ngày càng tăng. Hiện nay, một phụ nữ Mỹ ở tuổi 65 được kỳ vọng sống thêm khoảng 20 năm, còn nam giới là khoảng 17,5 năm. Điều này đồng nghĩa với việc rủi ro lớn nhất trong kế hoạch tài chính cá nhân không còn là thua lỗ đầu tư, mà là khoảng thời gian nghỉ hưu không thu nhập quá dài.

Với vợ chồng Jim, 1,5 triệu USD phải “gánh” gần 30 năm sinh hoạt nếu họ sống đến 90 tuổi. Chỉ cần một giai đoạn suy thoái kinh tế hoặc lạm phát cao hơn dự kiến, sức mua của khoản tiền này có thể sụt giảm nhanh chóng. Dù từ 65 tuổi trở đi họ sẽ được hưởng một số ưu đãi về sức khỏe, nhưng các chi phí y tế không nằm trong danh mục bảo hiểm, như thuốc men, chăm sóc dài hạn hay điều trị đặc biệt, vẫn là gánh nặng đáng kể.

Ảnh minh họa: Internet

Theo ông David Rae, cố vấn tài chính tại Trilogy Financial, nhiều người có tài sản lớn nhưng vẫn bất an là vì họ thiếu một kế hoạch hưu trí đủ chi tiết và linh hoạt. “Tiền nhiều không đồng nghĩa với cảm giác an toàn nếu bạn không biết chính xác mình sẽ chi tiêu ra sao trong 20–30 năm tới”, ông nhận định.

Để giảm bớt nỗi lo, chuyên gia này đề xuất ba hướng đi. Trước hết, cần xây dựng một ngân sách hưu trí cụ thể, liệt kê đầy đủ các khoản chi dự kiến, từ sinh hoạt hằng ngày, y tế, bảo hiểm cho tới du lịch, giải trí, nhằm tránh những “chi phí ẩn” dễ bị bỏ sót.

Thứ hai, duy trì một nguồn thu nhập nhất định sau khi nghỉ hưu, chẳng hạn làm bán thời gian hoặc công việc tư vấn. Với những người như Jim, một công việc nhẹ nhàng không chỉ giúp giảm áp lực rút tiền từ quỹ tiết kiệm, mà còn mang lại giá trị tinh thần và sự kết nối xã hội.

Cuối cùng, cần linh hoạt trong cách nghỉ hưu. Thay vì cả hai vợ chồng cùng dừng làm việc một lúc, họ có thể nghỉ theo từng giai đoạn. Thu nhập của người còn làm việc sẽ trở thành “tấm đệm” tài chính quan trọng trong giai đoạn chuyển tiếp.

(Tổng hợp)