Tôi làm dâu nhà chồng đã gần 10 năm. Từng ấy thời gian đủ để tôi hiểu tính cách của từng người trong gia đình, nhất là chị chồng. Chị sống trên thành phố, công việc nghe đâu cũng khá ổn. Mỗi lần về quê, chị ăn mặc chỉn chu, xách theo vài túi quà, nói chuyện lúc nào cũng toát ra vẻ cuộc sống dư dả. Trước mặt mọi người, chị thường kể lương cao, cuối tuần đi cà phê, ăn nhà hàng, thỉnh thoảng lại du lịch. Chị còn hay nhìn tôi cười rồi bảo tôi quanh năm ở quê nên chắc chẳng biết cuộc sống ngoài thành phố thay đổi thế nào.
Nghe thì có vẻ vô tình, nhưng ai cũng hiểu chị đang ngầm so sánh. Tôi không thích kiểu nói đó, nhưng cũng chẳng buồn đáp lại. Mỗi người một cuộc sống, mình biết mình là được.
Chỉ có điều, tôi dần phát hiện một chuyện hoàn toàn khác. Lần nào về quê, đợi lúc tôi đi chợ hoặc xuống bếp, chị cũng kéo mẹ chồng ra góc sân nói chuyện rất lâu. Có lần tôi vô tình quay lại lấy quên chiếc điện thoại, nghe loáng thoáng chị nói đang kẹt tiền, xin mẹ giúp ít hôm rồi sẽ gửi lại. Mẹ chồng chỉ biết thở dài, lẳng lặng vào buồng lấy tiền đưa cho chị.
Chuyện ấy lặp đi lặp lại nhiều lần. Ra ngoài, chị vẫn là người phụ nữ thành đạt, nói năng đầy tự tin. Nhưng mỗi lần về quê, chị lại âm thầm xin tiền bố mẹ.
Tôi biết nhưng chưa bao giờ kể với chồng. Tôi nghĩ đó là chuyện giữa bố mẹ và con gái. Hơn nữa, nếu chị thực sự khó khăn thì việc bố mẹ giúp con cũng chẳng có gì sai. Điều khiến tôi khó chịu chỉ là chị luôn cố dựng lên một hình ảnh hoàn hảo, trong khi thực tế lại hoàn toàn trái ngược.
Mấy tháng trước, bố mẹ chồng đáo hạn hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đã đóng suốt nhiều năm. Sau khi hoàn tất thủ tục, ông bà nhận về hơn 500 triệu. Ban đầu cả nhà chỉ nghĩ ông bà sẽ gửi tiết kiệm để dưỡng già, phòng khi đau ốm. Không ngờ chỉ vài hôm sau, chị chồng xuất hiện. Rồi tuần sau lại về, tuần kế tiếp cũng lấy cớ đưa các cháu về chơi. Tần suất về quê của chị nhiều đến mức ai cũng thấy lạ.
Ban đầu chị hỏi han sức khỏe bố mẹ rất ân cần. Sau đó bắt đầu nói bóng gió chuyện giá nhà tăng, chi phí nuôi con ở thành phố quá lớn, rồi kể đủ thứ khó khăn tài chính mà trước nay chưa từng nhắc đến, và cả kế hoạch mua chiếc ô tô nhỏ để đưa đón con cho tiện, về quê cũng không phải đi xe khách hay thuê taxi nữa.
Ảnh minh họa
Có hôm tôi đi ngang phòng khách, nghe chị nhỏ nhẹ bảo mẹ rằng số tiền bảo hiểm để trong ngân hàng cũng chẳng sinh lời bao nhiêu, trong khi con cái đang cần vốn. Chị còn nhắc khéo mình là con gái lớn, nếu được bố mẹ cho khoảng một nửa thì sẽ giải quyết được rất nhiều việc.
Tôi không bất ngờ vì chị cần tiền. Điều khiến tôi ngạc nhiên là chị vẫn giữ nguyên vẻ ngoài tự hào như mọi lần. Trước mặt tôi, chị vẫn kể công việc thuận lợi, thu nhập tốt, cuộc sống chẳng thiếu thứ gì. Vậy mà chỉ cần có cơ hội, chị lại tìm cách xin khoản tiền mà bố mẹ đã dành dụm cả đời mới có.
Tối hôm ấy, mẹ chồng ngồi rất lâu ngoài hiên. Bà nói với tôi rằng cả đời ông bà chẳng tích cóp được bao nhiêu, khoản tiền này định để dưỡng già, chứ tuổi này chẳng biết bệnh tật sẽ đến lúc nào. Nhưng giờ con gái hỏi xin một nửa, nếu không cho, e là chị sẽ về nhiều lần nữa đến khi đạt mục đích.
Tôi nghe mà thương mẹ hơn thương chị. Làm cha mẹ, nhiều khi biết con chưa thật lòng nhưng vẫn không nỡ từ chối. Tôi không biết phải khuyên mẹ chồng thế nào trong tình huống này nữa. Vì khuyên kiểu gì thì rồi đến tai chị chồng, tôi cũng trở thành người đứng mũi chịu sào.





Hoặc