Sau 20 năm gánh nợ thay mẹ, một người đàn ông tên Trần Khải Minh (Trung Quốc) cuối cùng cũng xóa sạch khoản nợ 7,4 triệu NDT (khoảng 27,8 tỷ đồng) . Thế nhưng, ngay khi tưởng rằng câu chuyện đã khép lại, một phát hiện bất ngờ trong di vật của mẹ lại khiến anh “đứng hình”.
Năm 2003, mẹ của Trần Khải Minh qua đời, để lại khoản nợ khổng lồ kèm di thư ngắn gọn: đầu tư thất bại, nợ nần chồng chất, xin con trai đừng vì mình mà khổ. Khi đó, Trần Khải Minh mới 23 tuổi, mới ra trường, thu nhập chỉ 3.000 NDT (khoảng 11,2 triệu đồng) mỗi tháng nhưng vẫn quyết định gánh toàn bộ trách nhiệm trả nợ.
Ảnh Pinterest.
Trong suốt 20 năm, cuộc sống của anh gần như xoay quanh việc kiếm tiền và trả nợ. Từ làm công ăn lương, lao động tay chân đến kinh doanh online, thu nhập tăng chậm, nợ giảm từng chút một. Có những năm trả được nhiều, cũng có những giai đoạn tưởng chừng không gượng dậy nổi, nhất là khi khủng hoảng tài chính 2008 và đại dịch 2020 lần lượt ập tới. Nhưng cuối cùng, anh vẫn đi đến vạch đích.
Đến năm 2023, khoản nợ cuối cùng được thanh toán. Lúc này, Trần Khải Minh mới có đủ bình tĩnh để dọn lại di vật của mẹ. Trong một chiếc hộp cũ, anh tìm thấy vài thẻ ngân hàng, kèm theo mật khẩu viết tay.
Phần lớn các tài khoản đều không còn tiền. Cho đến khi anh đăng nhập vào một tài khoản chứng khoán – thứ mà trước đó anh hoàn toàn không biết đến.
Số dư hiện ra trên màn hình khiến anh sững sờ: 18,47 triệu NDT (hơn 69 tỷ đồng).
Lịch sử giao dịch cho thấy, trước khi qua đời, mẹ anh đã vay tiền để mua cổ phiếu Tencent – khi đó mới niêm yết, giá rất thấp. Sau 20 năm, cổ phiếu này tăng giá gấp hàng trăm lần, biến khoản đầu tư năm xưa thành khối tài sản lớn.
Ảnh Pinterest.
Nói cách khác, mẹ anh không hề đầu tư thất bại, mà là đầu tư đúng nhưng không đủ thời gian và sức chịu đựng để chờ kết quả. Trong ghi chú, mẹ anh viết: "Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã đúng. Nhưng mẹ không chịu nổi áp lực nữa. Cổ phiếu này, để lại cho con. Xin lỗi con…"
20 năm sau, cổ phiếu đó đã tăng giá gấp hàng trăm lần.
Khoản “nợ khổng lồ” năm xưa, thực chất là cái giá phải trả cho một thương vụ đầu tư đi trước thời đại, nhưng thiếu quản trị rủi ro và thời gian chờ đợi.
Ranh giới giữa đầu tư và đánh cược đôi khi rất mong manh. Một quyết định có thể đúng về mặt xu hướng, nhưng nếu đi kèm đòn bẩy quá lớn, thiếu kế hoạch dòng tiền và không đủ khả năng chịu đựng áp lực dài hạn, thì rủi ro sẽ không nằm ở thị trường mà nằm ở chính người đầu tư.
Với tài chính cá nhân, nguyên tắc an toàn vẫn là ưu tiên dòng tiền ổn định, có quỹ dự phòng và không để áp lực nợ nần phá vỡ sức khỏe tinh thần. Tiền có thể chậm kiếm, lợi nhuận có thể đợi, nhưng nếu đánh đổi bằng sự bình an của bản thân và gia đình thì cái giá phải trả thường lớn hơn rất nhiều so với con số trên tài khoản.
Theo Sohu





Hoặc