Mấy tuần gần đây, TikTok liên tục xuất hiện một kiểu video rất giống nhau. Mở đầu là loạt hình chuẩn dân văn phòng, đeo thẻ nhân viên, ngồi trước màn hình máy tính với hàng chục tab đang cần xử lý. Lướt sang tấm ảnh thứ hai, vẫn là người đó nhưng lại xuất hiện trên đỉnh một ngọn núi lúc bình minh, đang lặn giữa biển xanh, đứng dưới cực quang, ôm balo ở một sân bay quốc tế hay hòa vào biển người trong concert của thần tượng.
Kèm theo đó là dòng caption ngắn gọn: "Một cuộc đời nuôi mình, một cuộc đời mình nuôi."
Điều này khiến tôi nhận ra, tuổi 30, mình cũng đang sống một cuộc đời như vậy.
Nếu ai chỉ nhìn Instagram hay Locket của tôi trong giờ hành chính, có lẽ sẽ nghĩ tôi là một người khá... bình thường.
Sáng vội vã đến công ty, chiều đầu bù tóc rối làm việc, tối chỉnh nốt một bản proposal để kịp gửi sếp. Lịch làm việc kín đặc, deadline nối tiếp deadline. Có những ngày mở mắt ra là kiểm tra email, tối về vẫn còn cắm laptop để sửa vài chi tiết cuối cùng.
Cuộc đời ấy giúp tôi trả tiền thuê nhà, tiền điện, những hóa đơn cuối tháng và chi trả cho cả những chuyến đi mà tôi vẫn luôn mong chờ. Đó chính là “cuộc đời nuôi mình”.
Có những ngày tôi dành nhiều thời gian với màn hình máy tính hơn với ánh nắng. Nhiều tuần bận đến mức Locket chỉ toàn ảnh chụp góc bàn làm việc, ly cà phê đã tan đá và bữa trưa ăn vội trong hộp giấy. Nếu chỉ nhìn vào những ngày ấy, chính tôi cũng sẽ nghĩ cuộc sống của mình chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng rồi cuối tuần đến, chiếc laptop được gập lại, balo được kéo ra khỏi góc phòng và tôi bước sang một cuộc đời khác.


Locket hay Story Instagram lúc nào cũng chỉ check-in liên quan đến công việc - đó là "cuộc đời nuôi mình" (Ảnh minh họa)
Ở cuộc đời ấy, tôi không còn là người canh deadline từng giờ hay liên tục trả lời email. Tôi là người sẵn sàng dậy từ 4 giờ sáng để kịp chuyến xe lên núi, là người đi bộ cả chục cây số chỉ để ngắm mây trên một đỉnh trekking, dành cả ngày lang thang ở một thành phố xa lạ mà không cần biết lịch trình quá chi tiết. Có những tháng, tôi dành dụm từng khoản nhỏ chỉ để săn một tấm vé concert của nghệ sĩ mình yêu thích. Có chuyến đi, mục đích chỉ đơn giản là được lặn biển, chèo SUP, cắm trại hay ngồi hàng giờ trong một quán cà phê nhìn dòng người qua lại.
Không ai trả lương cho những trải nghiệm ấy. Chúng cũng chẳng giúp tôi được thăng chức hay có thêm một dòng đẹp hơn trong CV. Nhưng kỳ lạ là sau mỗi lần trở về, tôi lại thấy mình có nhiều năng lượng hơn để bắt đầu một tuần làm việc mới.
Bạn bè tôi ở tuổi 30 cũng tương tự.
Tôi có một người bạn làm kiểm toán, nếu gặp cô ấy vào tháng quyết toán, bạn sẽ thấy một người gần như "mất tích". Tin nhắn trả lời sau vài tiếng, cuối tuần cũng có mặt ở văn phòng, mỗi ngày chỉ ngủ vài tiếng.
Nhưng cũng chính cô ấy, chỉ cần kết thúc mùa bận, sẽ lập tức biến thành một con người hoàn toàn khác.
Có lần, tối thứ Sáu cô ấy còn nhắn trong nhóm: "Mai vẫn phải lên công ty." Sáng thứ Hai tuần sau, cô ấy đã gửi một tấm ảnh chụp trên đỉnh Tà Xùa. Thì ra, tan làm tối thứ 6, cô bạn ấy xách balo ra thắng bến xe, bắt đầu chuyến du lịch ngay trong đêm.
Với người khác, đó là một chuyến đi có phần vội vã, gấp gáp và mệt mỏi. Nhưng với cô ấy, đó là cách nạp lại năng lượng sau nhiều tháng chỉ biết đến KPI và bảng cân đối kế toán. “Mình không leo núi chỉ để đăng ảnh lên mạng mà muốn bản thân nhớ rằng ngoài công việc, mình vẫn còn một cuộc đời khác để sống và tận hưởng ở tuổi 30”, cô bạn nói.
Tôi cũng có một người anh làm quản lý ở một công ty công nghệ. Nếu gặp anh vào ngày thường, bạn sẽ thấy một người gần như không có thời gian. Lịch họp kín từ sáng đến tối, điện thoại đổ chuông liên tục. Cuộc trò chuyện nào cũng xoay quanh dự án, nhân sự, doanh thu.
Nhưng cứ vài tháng một lần, anh lại biến mất khỏi các group chat. Lần thì anh đang lặn biển ở Phú Quốc, khi thì du ngoạn ở Nepal. Lần khác lại thấy anh đăng một bức ảnh chụp bầu trời đầy sao ở một cung đường cắm trại nào đó.
Có lần tôi hỏi vui: "Anh đi nhiều vậy để làm gì?". Anh chỉ nói: “Để còn muốn quay lại đi làm”.
Nghe rất đơn giản nhưng càng lớn tôi càng thấy đúng.
Hồi mới đi làm, tôi từng nghĩ công việc phải là tất cả. Tôi đọc rất nhiều những câu kiểu: "Hãy biến đam mê thành nghề nghiệp”.
Tôi cũng từng tin như vậy. Tôi từng nghĩ nếu thích chụp ảnh thì phải kiếm tiền từ chụp ảnh.Nếu thích viết thì phải viết thật nhiều để nổi tiếng. Nếu thích du lịch thì phải trở thành travel blogger. Dường như sở thích nào cũng cần có giá trị kinh tế thì mới được coi là xứng đáng.
Đến tuổi 30, tôi mới nhận ra điều ngược lại. Không phải đam mê nào cũng cần kiếm ra tiền. Có những thứ càng cố biến thành công việc, mình càng mất đi niềm vui ban đầu.


Cuộc đời thứ 2 là "cuộc đời mình nuôi", làm trọn vẹn những gì bản thân thích
Bây giờ, tôi thích dành dụm tiền cả năm chỉ để đi xem concert của nghệ sĩ mình yêu thích. Có người bảo: "Mấy chục triệu chỉ để xem một đêm, phí quá”. Có thể đúng nhưng họ không biết tôi đã háo hức như thế nào trong nhiều tháng trước chuyến đi ấy. Cũng không biết sau khi trở về, tôi đã có thêm động lực để làm việc trong rất nhiều tháng tiếp theo.
Có những kỳ nghỉ, tôi không check-in liên tục, không đăng story mỗi giờ. Chỉ đơn giản là đi bộ thật nhiều, ngồi ngắm biển thật lâu hoặc leo lên một đỉnh núi để đón bình minh. Có những trải nghiệm không tạo ra tiền nhưng lại tạo ra một phiên bản dễ chịu hơn của chính mình.
Tôi để ý những người xung quanh mình cũng đang ngày càng trở nên như vậy.
Một chị đồng nghiệp ngày thường rất nghiêm túc, cuối tuần lại mặc đồ đạp xe từ 5 giờ sáng. Một cậu em làm ngân hàng dành gần như toàn bộ tiền thưởng để theo các giải marathon. Một cô bạn làm truyền thông năm nào cũng dành vài tuần để học lặn biển.
Cũng vì thế mà tôi rất thích câu nói: “ Một cuộc đời nuôi mình, một cuộc đời mình nuôi”.
Cuộc đời thứ nhất giúp tôi trả hóa đơn, có một căn nhà để về, có tiền mua vé máy bay, mua đôi giày chạy bộ mới hay tấm vé concert đã chờ suốt nhiều tháng.
Còn cuộc đời thứ hai không nuôi ví tiền nhưng lại cho tôi sự tò mò, sức khỏe, cảm xúc và cả những mối quan hệ. Và quan trọng hơn cả, nó nuôi phiên bản mà tôi muốn trở thành khi rời khỏi bàn làm việc.
Có lẽ, đó cũng là điều tuổi 30 đang dạy rất nhiều người. Rằng trưởng thành không phải là từ bỏ những điều mình yêu thích để sống có trách nhiệm. Mà là đủ trách nhiệm với cuộc đời nuôi mình, để vẫn còn thời gian và năng lượng nuôi dưỡng cuộc đời còn lại.






Hoặc